Hi Hi vừa chạy vừa khóc, cô cảm thấy tủi thân, ba mẹ mất không ai làm chỗ dựa cho cô nữa, cô phải luôn tạo vỏ bọc mạnh mẽ như này cho mình, nhưng khi nãy người đàn ông luôn miệng làm nhục cô, cô không biết mình đã đắc tội gì với hắn, cô chưa bao giờ gặp hắn mà sao hắn lại kiếm chuyện làm khó dễ cô chứ, nụ hồn đầu của cô lại bị cướp đi một cách trắng trợn như vậy. Nhược Hi chạy tới ngọn đồi sau trường ngồi khóc một mình, ở trên này có thể nhìn thấy toàn khung cảnh của trường, gió thổi làm tóc cô bay nhẹ, không gian yên tĩnh chỉ nghe được tiếng gió và tiếng chim líu lo, cô càng nghĩ càng khóc nhiều hơn nữa, chỉ có khóc mới khiến tâm trạng cô vơi đi những mệt mỏi những khó khăn trong cuộc sống hằng ngày. Khi tâm trạng của cô ổn định lại, cô đứng lên và quay về trường, vừa vào tới lớp Phàm và Nhi đã chạy lại chỗ cô.
- Hi à cậu đi đâu từ nãy đến giờ vậy, anh Thiên Ngạo về rồi mà bọn tớ vẫn chưa thấy cậu, bọn tớ đi tìm cậu mà không thấy đâu, cứ tưởng cậu về nhà rồi đang tính tan học ghé nhà cậu đó. Mặc Nhi nói một tràng dài.
Lúc này để ý, Diệc Phàm thấy mắt cô có chút xưng.
- Hi Hi à, cậu có chuyện gì sao, sao mắt cậu lại xưng lên như vậy chứ, cậu khóc hả, có chuyện gì vậy Hi Hi nói cho bọn tớ nghe đi, cậu im lặng như vậy bọn tớ lo lắng lắm đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-tat-ca-cua-toi-co-gai-a/2928394/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.