Hôm nay cũng như những ngày khác mà cô ở đây, nhưng bản thân cô đã bình phục sau trận cuồng dã đêm hôm đó của hắn, nhưng cô vẫn phải giả vờ cô sợ hắn biết cô khỏi rồi lại nảy ra tính thú với cô. Đang ngồi ăn sáng thì cô có mở miệng xin hắn vài chuyện.
- Tôi muốn được đến thăm ba mẹ, tiểu Vũ, Diệc Phàm và cả Mặc Nhi nữa.
- Không được, em tốt nhất nên an phận, đừng nghĩ đến việc gặp họ để nhờ họ mà trốn khỏi tôi.
- Anh cứ nhốt tôi ở nhà suốt ngày như một con rối như vậy, không cho tôi gặp ai hết, muốn tôi trở nên tự kỉ sao, còn nữa tôi còn phải đến trường để đi học, tôi còn phải thực hiện hoài bão và ước mơ của mình, anh đừng có mà cướp đoạt đi sự tự do của tôi.
- Em nói tôi cướp đoạt đi sự tự do của em, đúng tôi rất muốn để em ở nhà, không ra ngoài tiếp xúc với ai hết, lúc đó em mới an phận ở bên tôi, trở thành người phụ nữ của tôi, và cũng chỉ có mình tôi mới có quyền được chạm vào em, khiến em chỉ có thể ở dưới thân tôi mà rên rỉ.
Chát.
Cô vung tay tát thẳng xuống mặt anh, anh sỉ nhục cô như vậy thật quá đáng, anh lấy tư cách gì mà muốn như vậy chứ.
- Em là ngon ngọt, sung sướng không muốn phải không, được tôi toại nguyện cho em. Người đâu, vào hết đây cho tôi.
Tất cả người làm lúc này ở ngoài cũng sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-tat-ca-cua-toi-co-gai-a/2928357/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.