Suy nghĩ về chuyện đó chỉ khiến cô thêm căm hận hắn hơn, cô không nghĩ lại làm gì nữa cho mệt, cô đứng dậy đi xuống dưới lầu chơi với ông bà Lục, bây giờ thì vết thương cô cũng khỏi lâu rồi, nhưng cô muốn ở đây, ở đây cô thấy an toàn hơn, dù gì chuyện qua cũng hơn một tháng nay rồi.
- Be mẹ, nay con xin phép ra ngoài mua ít đồ cho việc học của con nha.
Ông bà Lục đang ngồi xem tạp chí thì thấy cô lên tiếng, ông bà nhìn cô cười hiền từ.
- Đi đi con, ra ngoài mua đồ rồi đi chơi đây đó...hay đi mua sắm làm đẹp đó...cho nó khuây khoả đầu óc, chứ be mẹ thấy con ở nhà riết sợ con ngột ngạt.
- Dạ vâng be mẹ, à con đi đến chiều con về nên trưa hai người khỏi chờ con về nha...moah...moah...tạm biệt ba mẹ.
Cô lên phòng thay đồ rồi đi ra ngoài mua ít đồ, cô ghé vô tiệm sách mua vài cuốn sách mình cần, rồi ghé qua một quán nhỏ gọi món để ăn, sáng giờ cô đi nên cũng chưa ăn sáng, tiện đây ăn trưa luôn, ăn xong cô đi bộ ra ngoài đường lớn để bắt xe qua chỗ Mặc Nhi và Diệc Phàm, bọn họ hẹn nhau đi uống coffee, chỗ cô ăn là một quán nhỏ bình dân nằm trong cái hẻm nhỏ, đang đi thì cô bị một người dùng tấm vải bịt miệng cô lại, cô dùng sức dãy giụa nhưng chỉ được một chút thì cô không còn biết gì hết.
Lúc này tại tập đoàn Lục Thiên Phú, Lục Thiên Ngạn đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-tat-ca-cua-toi-co-gai-a/2928329/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.