Vậy là cô đã ở bệnh viện được đúng hai ngày. Bệnh cô tuy đã khỏi nhưng tâm trạng của cô ngày càng tồi tệ một cách trầm trọng. Ngoại trừ thời gian Phó Tử Sâm mang "sơn hào hải vị" đến tẩm bổ cô thì cô chẳng gặp bất kì ai cả.
Buổi sáng Tống Cẩm Đan không ngồi ngắm mây, nghe chim hót thì cũng ngồi đếm gạch. Từ tầng hai nhìn xuống, cô thấy có mấy cụ ông đang ngồi đánh cờ dưới gốc cây.
Tống Cẩm Đan ngó nghiêng ngó dọc rồi bước ra ngoài.
Trước khi đi, Phó Tử Sâm lúc nào cũng mặt lạnh đe doạ cô: "Đừng để tôi phát hiện em lén lẻn ra ngoài!"
Cô chạy xuống khuôn viên của bệnh viện. Ở trong khuôn viên, bệnh viện có trồng một hàng cây xanh bóng mát, rất thích hợp là nơi nghỉ dưỡng cho người già.
Tống Cẩm Đan chạy xuống đó, đứng bên cạnh xem từng nước cờ của ông cụ. Nhưng ông cụ lại không mấy để ý, tập trung cao độ vào ván cờ.
Ván cờ kết thúc. Phần thắng thuộc về cụ ông có tuổi tác khá cao, có lẽ là cao nhất trong số những người đứng ở đây.
"Cô nhóc, nhìn gì vậy? Có hiểu gì không?''
Tống Cẩm Đan đưa tay lên xoa đầu, cô cười ngây ngô: "Có chút chút!''
"Đây rồi! Từ Trạch Minh, cháu qua đây!"
Ông cụ lớn tuổi vẫy tay với một người đàn ông ăn vận tây trang rất sang trọng, gương mặt điển trai, chuẩn thần thái của một quý ông. Thoạt nhìn sẽ nghĩ ngay đến một doanh nhân thành đạt nhưng cô lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-hu-mat-cua-anh/2899707/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.