Tử Sâm ừ khẽ một tiếng rồi nhẹ nhàng kéo cửa lại để Tử Yên nghỉ ngơi. Kỳ thực là anh cố tình không để cô chủ động đứng lên đóng cửa sẽ chốt lại. Tử Sâm là muốn chỉ để cửa khép hờ để tiện nghe động tĩnh thế nào. Quả nhiên là như anh nghĩ, Tử Sâm vừa đi ra khỏi cửa, Tử Yên đã vội vàng chụp lấy điện thoại bấm lại cuộc gọi vừa nãy. Không có ai nhấc máy. Cô nôn nóng gọi lại cuộc thứ hai,lần này có tiếng người phụ nữ lạnh lùng nói “Chẳng phải đã bảo cô cúp máy hay sao?” “Bà yên tâm, anh ấy đi rồi, chỉ có mình tôi trong phòng” “Được! xem như cô cũng biết điều. Ngày mai đúng giờ cô một mình đến địa chỉ này cho tôi. Thỏa thuận xong tôi sẽ giao người. Đảm bảo một chút tổn thương cũng không có. Còn nếu cô không an phận cố tình để Tử Sâm hoặc bất kỳ người nào đến cùng thì coi như kiếp này đừng mong gặp lại đứa con bảo bối này nữa” “Bà yên tâm! Tôi nói nhất định sẽ giữ lời. Chỉ cần bà đừng hại con tôi” “Được! Như vậy nhé” Điện thoại cúp máy. Tử Yên hít một hơi dài cố lấy lại chút bình tĩnh để tìm cách đối phó với người phụ nữ có tâm địa độc ác này. Đến con cháu bà ta cũng không từ thủ đoạn. Loại người này sao có thể làm bà nội của Tiểu Bảo được chứ. Tử Sâm nãy giờ đứng ngoài nhìn lén qua khe hở cửa sổ thấy toàn bộ hành động lén lút của Tử Yên. Anh đoán chắc rằng, người Tử Yên gọi điện không phải là cảnh sát. Bởi vì nếu gọi cho họ thì không việc gì phải giấu giếm hay đóng kịch với anh như vậy. Tử Yên rõ ràng rất lo lắng và đau khổ nhưng vẫn còn tư tưởng nghĩ đến cách đối phó lừa dối anh. Nhất định người mà cô đang gọi đến có thế lực không tầm thường và có sức uy hiếp rất lớn đối với cô. Tử Sâm cố áp tai vào thành cửa nghe cho rõ câu chuyện nhưng vì khoảng cách quá xa anh nghe được câu được câu mất. Chỉ nghe loáng thoáng Uyên Linh gọi người đó là bà. Có lẽ đó là một người phụ nữ. Nhưng vì sao họ lại bắt cóc Tiểu Bảo? Câu hỏi này tạm thời anh không thể giải thích được. Tử Sâm trở ra ngoài ban công, lại lấy một điếu thuốc ra hút. Tâm tư nãy giờ vẫn không khỏi rối loạn. Làm thế nào có thể giúp được Tử Yên bây giờ? Cô ấy lại đang có vẻ né tránh mình, không cho mình tiếp cận vấn đề. Mọi hành động đều giữ bí mật với anh. Chuyện này xem ra lại càng khó giải quyết. Tử Sâm cứ ngồi như vậy mãi đến 12 giờ khuya, thấy trong nhà im ắng, không có động tĩnh gì liền thử ngó vào phòng Tử Yên xem thế nào. Quả nhiên cửa vẫn khép hờ như lúc trước không hề chốt khóa. Tử Sâm khẽ mở cửa để tránh đánh thức Tử Yên, nhẹ nhàng kéo tấm chăn đắp lên cơ thể cô. Có lẽ vì quá mệt vì cả buổi tối gào khóc khản cổ cộng với việc trên người có chút vết thương có uống ít thuốc giảm đau khiến cô ngủ thiếp đi. Tử Sâm ngồi xuống bên cạnh cô một lúc, ngắm nhìn gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ bơ phờ của cô trong lòng như có một vết cắt sắc lạnh. Hẳn là cô ấy còn đau gấp trăm lần mình như thế này. Khóe mắt Tử Sâm bỗng rơi ra hai giọt nước xuống bàn tay lạnh lẽo của Tử Yên. Ngồi ngắm nhìn Tử Yên một lúc, thấy cô đã ngủ say không động tĩnh gì. Tử Sâm cũng không muốn quấy rầy giấc ngủ của cô định đứng dậy thì thấy chiếc điện thoại đang nằm bên cạnh cô lóe lên một tia sáng. Đó là thông báo của tin nhắn vừa được gửi đến. Tử Sâm liền cầm điện thoại đọc “Nhắc lại lần nữa, tuyệt đối không được để Tử Sâm biết chuyện này. Bằng mọi cách không để nó nghi ngờ cô đang đi đến gặp tôi. Nếu không hậu quả cô tự biết rồi đấy” Tim Tử Sâm như vừa bị một tảng đá đập ngang một cái, nặng nề khó thở vô cùng, ánh mắt căm giận “Thì ra là bà ấy đang đe dọa Tử Yên. Hèn gì mà cô ấy lại sợ hãi như vậy, tuyệt đối giấu diếm né tránh mình” Tử Sâm hừ lạnh một tiếng. Nhưng không thể rút dây động rừng. Nếu gọi cho bà ta lúc này chẳng phải khiến Tử Yên khó xử hay sao? Không chừng tính mạng của Tiểu Bảo sẽ gặp nguy hiểm nữa. Bà ta sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu của Tử Yên. Tính cách này của mẹ mình, Tử Sâm là rõ nhất. Nghĩ ngợi một lúc, Tử Sâm liền lén xóa tin nhắn vừa được gửi đến tránh cho Tử Yên thức dậy nghi ngờ có người đã đọc lén tin nhắn của mình xong bỏ về chỗ cũ, vén lại chăn cho Tử Yên rồi đóng cửa phòng lại, mang thêm một chiếc chăn ra ngoài ghế sofa ngủ. Sáng sớm, Tử Sâm đang còn ngủ trên ghế sofa thì Tử Yên đã thức dậy. Cuộc hẹn là 8 giờ sáng nhưng từ lúc 5 giờ cô đã dậy rồi. Cô muốn đi thật sớm để Tử Sâm không phát hiện mình đang đi đâu. Nếu không chắc chắn anh sẽ đòi đi cho bằng được. Điều này đương nhiên là điều không mong muốn của cô. Tử Yên kéo chiếc chăn đã bị rơi xuống sàn đắp lên người Tử Sâm, mắt sưng húp vì khóc quá nhiều. Trong lòng dâng lên một niềm chua xót. Có lẽ sau lần này chắc không biết đến bao giờ cô mới có thể gặp lại anh nữa. Nhưng Tử Yên hoàn toàn không có sự lựa chọn nào tốt hơn nữa. Tính mạng của con trai cô mới là quan trọng nhất. Tử Yên chần chừ một lúc quan sát gương mặt anh tuấn đang ngủ say của Tử Sâm thật kì rồi mới lấy ra ngoài lấy xe. Nhưng cô không hề hay biết rằng, thực ra Tử Sâm đã tỉnh từ rất lâu rồi.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]