- Tử Di, mau quay về với anh! Tan học rồi em còn muốn đi đâu?
Giọng điệu của anh có phần khó chịu và tức giận, cô khẽ cười vì đang cố tình trêu tức anh. Cái chiêu trò quái quỷ này do bạn thân cô bày ra cũng có tác dụng đấy chứ? Ai bảo anh khiến cô đau buồn trước?
- Mạnh Hạo, chúng ta đi thôi. Mặc kệ anh ấy! - Tử Di cố ý nói to, sau đó còn khoác tay người bên cạnh bước đi.
Cái khoác tay thân mật đó của Tử Di đã làm cho cơn ghen của anh lên đến đỉnh điểm, anh chạy đến kéo cô tách khỏi người Mạnh Hạo. Anh chàng bất ngờ quay ra trợn mắt nhìn Tú Long, định giành lại Tử Di nhưng không được vì anh đã đứng chắn trước người cô. Không phải là người yêu của cô thì sao chứ? Dù gì anh cũng là anh trai của cô, cần ngăn cấm cô bé này không được yêu đương linh tinh. Chuyện học hành còn chưa ra đâu vào đâu, tại sao lại dám vớ vẩn?
Tú Long tự độc thoại với chính bản thân mình, anh chàng lấy đó là lí do để ngăn cô đi chơi với Mạnh Hạo.
- Tử Di sắp lên lớp mười rồi! Để nguyên cho cô bé ôn thi, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi cậu không hiểu à?
- Là em tự nguyện! - Tử Di ở sau lưng anh nhút nhát lên tiếng.
Tú Long khẽ nắm mạnh bàn tay cô, kéo cô về phía chiếc xe đạp của anh dựng bên cạnh gốc cây bằng lăng tím. Anh buông tay ra để cô ngồi lên xe nhưng cô vẫn còn chôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-canh-hoa-luu-ly/102897/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.