Editor: Nguyetmai
Lương Thần ngơ ngác nhìn theo đến khi bóng dáng của cô biến mất hẳn mới dời mắt sang ly nước. Anh chống lên thành bồn cầu đứng dậy, mở nước rửa mặt rồi mới bưng ly nước mà Cảnh Hảo Hảo rót, ngậm một hớp lớn, súc miệng xong nhổ ra, sau đó mới uống sạch sẽ chỗ nước còn lại.
Anh tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài, bước chân lảo đảo đi đến bên giường, nằm phịch xuống bên cạnh Cảnh Hảo Hảo.
Căn phòng rất yên tĩnh, cô có thể cảm nhận được hơi nóng của người đàn ông sau lưng truyền sang người mình.
Khoảng thời gian này, cô ngủ một mình đã quen, đột nhiên có thêm một người, cô có chút không thoải mái, bèn nhích người ra cạnh giường.
Tuy vậy, chưa nhích được bao xa thì anh đã kéo cô lại vào lòng. Cô cứng người, muốn đẩy anh ra, người đàn ông say bí tỉ lại thì thầm bên tai cô: "Em không nên xuất hiện trước mặt tôi."
Câu nói này của anh không đầu không đuôi, Cảnh Hảo Hảo không hiểu gì cả.
Người đàn ông ôm cô chặt hơn như muốn khắc sâu cô vào cơ thể mình khiến cô không tài nào nhúc nhích được.
Không biết bao lâu trôi qua, hô hấp của anh đã ổn định hơn, hình như đã ngủ, cô mới nhẹ nhàng định gỡ tay anh ra, anh lại đột nhiên nói: "Thật ra, tôi cũng chẳng vui vẻ gì."
Không vui ư?
Anh muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, không gì là không thể, cả thành phố Giang Sơn đều là của anh, anh có gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-ca-nhan-gian-cua-anh/3124587/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.