Editor: Lâm Chiêu Quân | Beta-er: Kỳ Giản Niệm
Theo phong tục, vào ngày mùng một đầu năm, mọi người sẽ dậy sớm ăn sủi cảo. Bốn giờ sáng Hình Tín Hàm dậy thì Hình Hàm Quân đang bận rộn trong bếp rồi.
Cô cầm điện thoại xuống nhà, vừa đi vừa đọc xem thông báo trong điện thoại. Một giây sau, Hình Tín Hàm nhận được cuộc gọi từ Đỗ Nặc Nhiên.
“Alo, Nặc Nhiên, chúc mừng năm mới nha.” Hình Tín Hàm vui vẻ nói với Đỗ Nặc Nhiên.
Nhưng đáp lại cô là giọng điệu nặng nề của Đỗ Nặc Nhiên: “Tín Hàm à, không ổn rồi! Mình mới nghe tin tối qua cô nhi viện bốc cháy, may là bọn trẻ chỉ bị dọa sợ thôi chứ không ai bị thương cả. Nhưng vẫn có một lính cứu hỏa đã hy sinh trong khi cố dập tắt đám cháy…”
Hình Tín Hàm sững sờ, Đỗ Nặc Nhiên nói gì tiếp cô cũng chẳng nghe rõ nữa, sau đó cô cúp điện thoại. Hai tay Hình Tín Hàm run rẩy, cố gắng bấm số điện thoại của Hình Mộ Bạch nhưng không có ai bắt máy cả.
Điều này càng khiến cô lo lắng hơn.
“Mẹ, bây giờ con có việc gấp phải ra ngoài, mẹ cứ ăn trước đi ạ, không cần chờ con đâu!” Dứt lời, Hình Tín Hàm cầm chìa khóa xe rồi vội lao ra ngoài.
Hình Hàm Quân ngó đầu ra: “Ơ… Mới sáng sớm mà con đi đâu thế?”
Nhưng lúc này Hình Tín Hàm đã chạy mất dạng.
Hình Tín Hàm vừa lái xe đến chỗ đội cứu hỏa vừa không ngừng gọi điện thoại cho Hình Mộ Bạch, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-anh-sao-cua-doi-anh/3334224/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.