Editor: Saki | Beta-er: Kỳ Giản Niệm
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có vầng trăng tròn trên bầu trời đêm tản ra ánh sáng yếu ớt, Hình Tín Hàm hơi ngẩng đầu, nương theo ánh trăng lờ mờ nhìn anh.
Dáng người Tô Nam cao, hoàn toàn che phủ cô ở bên trong, hơn nữa anh còn mặc một cái áo gió màu đen, như vậy đứng ở trong bóng đêm, khó mà bị người khác phát hiện, chứ đừng nói đến việc kéo cô trốn vào một góc.
Hình Tín Hàm nín thở, cơ thể hai người sát gần nhau, cả người cô đều núp trong lòng anh. Tô Nam ôm cô, thấp giọng hỏi bên tai cô: “Anh không trả lời tin nhắn của em, có phải rất thất vọng không?”
Hình Tín Hàm hơi mím môi, thành thật gật đầu, “Vâng, có một chút.”
“Chỉ một chút thôi à?”
Hình Tín Hàm cắn môi dưới, dừng một lát, cô mới nhẹ giọng nói: “Anh đã nói nhìn thấy tin nhắn thì sẽ trả lời em.”
Anh cười, tiếng cười rất nhẹ, cứ quanh quẩn bên tai cô, khiến tai Hình Tín Hàm tê dại.
Tô Nam cố nén cười, nói với cô: “Xin lỗi Hàm Hàm, lần này anh muốn cho em một bất ngờ, vậy nên mới giả vờ không thấy.”
“Lúc trước anh luôn để em chờ, để em thất vọng rồi buồn một mình.” Anh ấn đầu cô nhẹ nhàng hôn một cái, “Lần này anh sẽ bù đắp cho em.”
Hình Tín Hàm ở trong lòng anh, thấp giọng lẩm bẩm: “Chúng ta vào nhà được không? Em sợ bị chụp ảnh.”
“Vậy em không sợ bọn họ chụp được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-anh-sao-cua-doi-anh/3334209/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.