Cô con gái đã mất tích suốt ba ngày trở về nhà vào sáng sớm ngày thứ tư.
Theo Ôn Dương nghĩ, vì đã báo cáo với Ôn Quốc Đông rằng nàng đi du lịch ngắn ngày cùng bạn bè, đương nhiên không thể tính là mất tích.
Nhưng theo Ôn Quốc Đông, chuyến du lịch ngắn ngày được nghĩ ra vào phút chót ấy của Ôn Dương...
Một chuyện vớ vẩn và bất thường như vậy, là người làm cha còn lâu mới tin.
Cha nàng dễ bị lừa như vậy sao?
Sĩ quan Ôn thay thành bộ đồng phục cảnh sát khi về nhà, tình cờ gặp cựu sĩ quan cảnh sát đang dâng hương cho bài vị của người vợ quá cố.
Sĩ quan Ôn lớn và sĩ quan Ôn bé nhìn nhau đi nhìn nhau lại, cuối cùng sĩ quan Ôn bé là người bị đánh bại trước.
"Bố, bố dậy sớm thế?"
"Hừ~ hừ~"
Hai tiếng "hừ hừ" của ông bố rõ ràng có hàm ý cả.
Nhưng sĩ quan Ôn bé vẫn giả vờ không hiểu...
Khi đối đầu với bố, nàng không hề nghĩ mình sẽ giành phần thắng.
Là một đối thủ không nắm chắc phần thắng, chạy là thượng sách.
"Cừu Cừu."
Ôn Quốc Đông ngăn cô con gái đang định lẻn về phòng lại, chỉ vào bữa sáng trên bàn ăn:
"Bữa sáng xong rồi đấy, biết sáng nay người bận rộn xin nghỉ phép sẽ về nhà."
Hiện giờ, Ôn Dương không dám nói nàng đã ăn sáng cùng Giản Mộc Tư trong ký túc xá của Giản Mộc Tư.
Ôn Dương lặng lẽ bước đến bàn, giả vờ nói bằng giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-khong-can-lai-co-don/3096997/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.