Em là một người ích kỷ
......
Những cảm xúc tích tụ trong suốt chục năm qua, một khi đã trào ra liền không thể kiểm soát được.
Khi bỏ dở nửa chừng ngành học chính quy, Ôn Dương không cảm thấy buồn,
Khi trở lại trường cấp 3 học lại, Ôn Dương không cảm thấy buồn.
Kể từ khi làm cảnh sát, Ôn Dương không cảm thấy hối hận hay buồn bã vì lựa chọn của mình.
Nhưng hôm nay, khi mọi thứ đã sáng tỏ...
Khi cuối cùng cũng biết nỗi lòng trước khi lìa đời của mẹ, Ôn Dương không hề cảm thấy tốt hơn như nàng đã từng nghĩ.
Tiếng nức nở và tiếng khóc bi thương khiến tâm trạng của hai người còn lại trong phòng cũng không vui vẻ chút nào.
Cả hai đều bất lực không biết làm thế nào, không biết an ủi ra làm sao, một người đứng bên cạnh cửa, người còn lại thì ôm chặt Ôn Dương.
Giản Mộc Tư thầm gọi tên nàng hết lần này đến lần khác:
Ôn Dương...
Tấm màn sự thật được vén mở, ít nhất có thể khiến người bị mắc kẹt nhiều năm như Ôn Dương hiểu ra một điều: là một cảnh sát, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, Dương Trường Vinh chỉ muốn làm một người mẹ, làm mẹ của con gái mình, chỉ muốn quay về bên gia đình thuộc về riêng mình.
Ôn Dương kéo cổ áo của Giản Mộc Tư, nước mắt thấm ướt áo sơ mi của Giản Mộc Tư.
Toàn bộ vùng vai ướt đẫm nước mắt, Giản Mộc Tư chỉ cảm thấy trái tim mình cũng ngâm trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-khong-can-lai-co-don/3096963/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.