" Ông nghĩ hắn sẽ tới vì tôi sao...Tôi đã không còn là vợ hắn vả lại hắn yêu tôi sao! Tôi vốn dĩ đối với hắn là thứ bỏ đi... Haha... "
Cô nhìn vào mắt của ông ta, cười lạnh thốt ra từng chữ như chết giễu ông ta. Nhưng cũng như ,cô cũng đang tự sát muối vào vết thương lòng mình, đau đớn và chua xót trong tim
" Có vẻ... Mày đã thông minh hơn trước thì phải. Tao nhớ con bé ngốc nghếch trước kia là yêu Lăng Trì Ngạo đến điên cuồng. Thậm trí còn không biết sĩ diện mà tìm mọi cách để được gả cho hắn, hi sinh cả Lý thị để được ở bên hắn... Haha"
Nhìn người đàn ông cười lớn, điên đảo trước mắt mình... Người mà cô đã từng gọi là chú... Chú sao? Ông ta xứng à? Làm gì có người chú nào lại không tiếc công nghĩ mọi cách nhẫn tâm hãm hại , cướp đoạt đi thứ cuối cùng mà ba mẹ nó để lại, mà đứa bé nó lại chính là đứa cháu gái mồ côi của mình... Haha.Đúng cô thực sự quá ngu ngốc. Và việc ngu ngốc nhất mà mình đã làm là... Đã kết hôn với Lăng Trì Ngạo... Liều mạng vứt bỏ tất cả để ép buộc bên cạnh hắn. Đến cuối cùng cô được gì, đau khổ ,chua xót và đánh mất cả Lý thị...
" Sao bây giờ hối hận à! Muộn rồi! Mày biết không, người làm Lý thị bước đến cạnh vực phá sản là ai không... Là Lăng Trì Ngạo, người đàn ông mày yêu đấy... Haha.. "
Đôi bàn tay siết chặt, đau xót cùng uất hận như giày xéo tâm can cô...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-han-anh-duoc-sao/83181/chuong-11.html