Mặt cô khẽ thoáng đỏ lên, vừa thẹn vừa giận...
Làm sao... Sao hắn có thể không biết xấu hổ mà nói ra những lời lẽ vô sỉ như vậy!
Luống cuống đẩy hắn sang một bên, lắp bắp khẽ nói, rồi nhanh chân chạy vào phòng bếp.
" Tôi... Tôi... Đi nấu bữa tối "
Nhìn thỏ con chạy trốn, vị mỗ sói nào đó khẽ nở cười nham hiểm nhẹ nhàng bước theo.
Sau khi dùng xong bữa tối, cô vội vã thu dọn rồi chạy nhanh vào phòng ngủ như thỏ con sắp bị sói bắt thịt vậy!
Nhìn cửa phòng ngủ khóa chặt hắn khẽ cười giảo hoạt
" Du Nhi! Em nghĩ cánh cửa đó có thể bảo vệ được em sao? Vợ em ngây thơ quá "
Tất nhiên là những lời này hắn nói rất nhỏ nên vị thỏ con kia vẫn ung dung mà không mảy may... mình sắp bị thịt rồi!
Chắc chắn rằng cánh cửa kia được khóa chặt, ngăn được hắn. Cô liền thở phào nhẹ nhõm.
Cả thân thể rơi xuống trên giường êm ái. Bất giác, tâm lại thoáng một tia phiền não khó chịu.
Đôi mắt xinh đẹp nhìn lên trần nhà, khẽ lay động, u buồn...
Có phải cô quá ích kỉ không?
Đã năm rồi, muốn tha thứ cho một người lại khó như vậy sao?
Cô tự hỏi mình, nhưng đáp án lại tựa như một làn sương mù dày. Cho dù cô có cố gắng vươn tay xua đi nhưng đến cuối cùng kiệt sức, đau đớn với những vết thương hằn sâu.
Khẽ thở dài, đi vào phòng tắm, khi đi ngủ cô chỉ mặc chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-han-anh-duoc-sao/2442849/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.