Nhẹ nhàng cởi giày, khẽ nhìn sang đôi giày da đen đắt tiền bên cạnh là đôi giày cao gót màu đỏ tinh sảo, cô thoáng thất thần nhưng rồi lại nở nụ cười tự giễu, cái cảnh này cô đã thấy bao nhiêu lần rồi
À! Cô cũng chẳng nhớ rõ!
Có phải cô lên khóc nháo, hùng hổ lên trên kia bắt gian chồng mình ân ái với nguời phụ nữ khác ngay trên chính chiếc giường của cô và anh.
Mà cái người phụ nữ kia lại là Tống Như Linh sao?
Bước chân vào căn biệt thự lạnh lẽo, cô cười nhạt.
Vậy là đã hai năm kể từ khi họ kết hôn. Căn biệt thự này vẫn vậy vẫn lạnh lẽo như xưa.
Nhìn qua căn phòng bếp rộng rãi xa hoa, nơi đó không biết bao nhiêu đêm cô mòn mỏi chờ hắn về dùng cơm nhưng lại ngủ quên.
Chỉ là chờ đợi thôi! Vẫn là vô vọng, vẫn là lạnh lẽo cô đơn.
Đó chỉ là theo quen trong suốt một năm đầu họ kết hôn, còn từ một năm trở lại, cô đã không còn thói quen đó nữa.
Một năm trước đây, Tống Như Linh trở về, tất cả những ân cần, săn sóc, cưng chiều, và cả những ánh mắt ôn nhu đều là dành cho cô ta.
Còn cô được gì? Sỉ nhục, đau đớn, tuyệt vọng, những vết thương đều là hắn ban cho cô
Như vết sẹo trên trán cô không phải là do hắn gây ra sao? Mỗi lần nhìn vào nó như vết dao đâm mạnh vào tim cô, nó cảnh tỉnh cho cô biết
" Lăng Trì Ngạo, hắn mãi mãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-han-anh-duoc-sao/2442843/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.