“Đúng là đứa không có cha có khác, dạy dỗ chẳng đàng hoàng. Không nhận cũng là đúng.”
Nó đau lòng vậy đấy, gia đình cô họ làm gì sai? Chỉ có cô là sai, sai khi khiến mẹ và ngoại phải chịu những lời cay nghiệt, sai khi quá tin vào tình yêu chớm nở.
Không có cha, đó đâu phải lỗi của cô, của gia đình cô. Sao họ luôn mang cái ký do đó ra để khẳng định nhân cách một con người..thế mới hiểu cái câu không ở đâu ai tốt toàn diện, và cũng chẳng xấu tất cả.
Đôi khi những người thân, bạn bè cô còn mang ra trêu đùa vậy cô lấy gì khẳng định ai cũng chấp nhận mình. Cô giờ chẳng muốn khóc, khóc làm gì? Để được thương hại, hay để người khác chỉ trích thêm?
Thấy cô đã mệt mỏi khi thức cả đêm không ngủ được trên xe, giờ lại còn đau lòng như thế, hắn quả không cam lòng được. Hàn Thiên vội ôm chặt lấy cô để phòng mọi trường hợp, hắn gạt đi âu lo cố cười một cái với bé An bảo :
“Bé ngoan có thể cho anh xin cốc nước không?”
Thấy người đàn ông to cao đứng trước mặt mình, nói chuyện tưởng thân thiết vậy khiến An có vẻ hơi sợ. Con bé rụt người lại, không còn cái vẻ mạnh dặn khuyên ngăn dì của nó, mà đứng trước hắn An như bị tóm được điểm thóp.
Tuy An nhìn rất ngây thơ lại còn khá nhỏ nhắn, nhưng con bé đã gần 16 tuổi rồi. Có thể nói con bé bị chậm so với các đứa trẻ khác, cả về não
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-gai-nuoi-co-thua-toi-roi/2540766/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.