Cô- từ oan gia trở thành bạn bè thân thiết của anh những lúc anh cần đến và giúp đỡ. Tuy bản tính kiêu ngạo, thích làm trò nhưng lại tốt tính vô cùng. Ngày hôm đó, cô với anh cùng nhau đọc sách trong vui vẻ. Anh cảm thấy bớt đi phần nào ghét và thấy cô thật vô duyên, nếu không có cô chắc những chú mèo kia phải ở nơi hoang vu và chịu rét bởi tiết trời vào đêm rồi.
Những ngày ấy, cô và anh săn sóc những chú mèo như chính đứa con của mình. Cô có thể cảm nhận được sự hạnh phúc khi ôm những chú mèo vào lòng, cô nói với anh.
- Tôi thấy vui lắm, khi ôm những chú mèo này...Tôi có cảm giác như đang ôm chính người mẹ của mình vậy!
- ...Mẹ của cô?_Anh tò mò.
Cô dùng đôi mắt buồn bã, giọng nói nhỏ lại rồi khàn đặc đi vì đau đớn thể xác lẫn tinh thần khi nhắc lại chuyện cũ đã qua. Câu chuyện chỉ có người trong Đoàn gia biết, người ngoài cũng không bao giờ biết biệt thự Đoàn gia này có một cái chết đau đớn như thế nào. Sẵn đây cô muốn nói cho anh biết luôn, để có thể bỏ đi mất những thứ xấu xí về cô trong đầu. Cô muốn cái suy nghĩ tốt về cô!.
- Mẹ tôi mất từ lúc chúng tôi còn nhỏ, khi đó anh tôi mới vỏn vẹn dưới 7 tuổi, còn tôi thì chỉ mới 4 tuổi, mẹ tôi rất yêu thương anh và tôi lúc nào cũng đối xử tốt với người hầu nói chung mẹ tôi là người đàn bà phúc hậu, nhưng trớ trêu thay khi đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-gai-cua-lao-cong-that-ba-dao/91310/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.