Chương trước
Chương sau
Tết Nguyên Tiêu, 15 tháng giêng âm lịch, nhằm ngày 14 tháng 2 trên.
Trì Uyên lái xe quẹo vào khu trung tâm nhìn thấy Thư Ưu, không biết hắn chổng mông ở bên đường làm gì.
Khi bước vào văn phòng, Trì Uyên đã hiểu
Trì Uyên gần như bất lực, “Trợ lý Thư.”
Gần đây tính tình Trì Uyên không được tốt lắm, Thư Ưu nghe anh kêu lớn như vậy, trong lòng có hơi sợ.
Trì Uyên tiếp tục nói, “Cậu giải thích cho tôi biết, đây là cái gì?”
“Hôm nay Tết Nguyên Tiêu, còn có tuyết rơi như vậy…”
“Cho nên?”
“Cho nên tôi nhìn thấy một bà cụ ngồi ven đường bán cái này, một cái năm đồng, tôi lập tức mua hết, chia cho nhân viên của chúng ta vừa vặn hết hai mươi mấy đồng.”
Trì Uyên: “……”
“Tôi cố ý để lại thuyền đẹp nhất cho anh.”
Trì Uyên xoay hai vòng tại chỗ, phiền muốn nổ tung, “Tôi hỏi cậu.”
Thư Ưu nói, “Anh hỏi.” Giọng điệu chân thành, hy vọng hòa hợp với cơn giận của ông chủ.
“Tôi hỏi cậu… Tôi… Tôi hỏi cậu a… Tôi…”
Thư Ưu thấy anh vài lần muốn nói lại thôi, cũng không dám thúc giục.
Cuối cùng Trì Uyên dựa vào bên cạnh bàn, cười khổ.
“Quên đi, cậu đi ra ngoài.”
Trong văn phòng chỉ còn lại tiếng tích tắc của kim giây.
Trì Uyên cầm con thuyền được làm bằng tay, giống như của Hàng Tuyên, lại giống như không giống.
Con thuyền nho nhỏ, rất nhẹ, anh đặt nó trong lòng bàn tay nhìn một chút.
Nghĩ đến câu nói của Hàng Tuyên “Mắt không thấy tâm mới không phiền”.
Nói dối.
Khó chịu trong lòng anh còn chưa dừng lại, bây giờ lại thấy con thuyền nhỏ này.
Trì Uyên lấy điện thoại ra, gọi cho cha.
Chuông reo hồi lâu mới có người nhấc máy, tín hiệu không tốt lắm, có lẽ do tuyết rơi dày đặc trên núi.
Cha Trì nói, “Con trai, mày mới đi vài ngày đã gọi?”
Đi mấy ngày rồi? Đã mười một ngày rồi.
So với mấy tháng mới gọi một cuộc mà nói, đúng là “Mới mấy ngày”.
Nhưng mấy ngày nay quá dài nha.
“Cha, trong nhà có lạnh không?”
Cha Trì giống như thấy quỷ, “Mày hỏi khùng điên gì vậy?”
“Trong nhà có đủ củi dùng không?”
Cha Trì dừng một chút, “Hiểu rồi, mày không phải nhớ cha mày, mày đây là đang nhớ vợ.”
Trì Uyên không nhiều lời, “Người kia đâu, kêu cậu nói chuyện một chút.”
Cha Trì khịt khịt mũi, “Chờ.”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.