“Nhận giấy chứng nhận kết hôn?” Thường Lê vô thức trợn trừng mắt.
“Ừm.” Hiếm khi thấy Hứa Ninh Thanh căng thẳng như vậy, nhìn cô thì nhịn cười không được, “Sao bất ngờ vậy? Biểu hiện của anh chưa đủ để em biết anh rất mong em hai mươi tuổi rồi kết hôn với anh à?”
Đã nói rất nhiều lần rồi mà…
Nhưng Thường Lê lại chưa từng nghiêm túc nghĩ rằng khi hai mươi tuổi thì cô sẽ đi làm giấy kết hôn với anh.
Hình như cô còn chưa nghĩ tới chuyện sau khi cưới nhau thì cuộc sống của mình và Hứa Ninh Thanh sẽ thế nào. Bây giờ anh lại nhắc đến, trong đầu mơ hồ tưởng tượng ra.
Ước ao mà mong chờ.
Nhưng cô vẫn mạnh miệng nói: “Không muốn.”
Hứa Ninh Thanh nhướng mày: “Vì sao?”
Cô bẻ khớp tay: “Ngay cả nhẫn kim cương, hoa tươi, sô cô la còn chẳng có, vậy mà đã đòi tiên nữ như em cưới anh, mơ à.”
Lúc ấy Hứa Ninh Thanh chỉ cười cho qua chuyện, mãi tới hôm sau cũng chẳng nhắc lại.
Thường Lê bắt đầu hoảng loạn.
Chẳng lẽ tên khốn kiếp bị cô từ chối nên bỏ cuộc luôn r??
Cô có bảo sẽ không đi nhận giấy kết hôn với anh đâu, chỉ bảo không có nhẫn kim cương, hoa tươi với sô cô la thôi mà. Với nếu như không có thật thì cô cũng đâu để ý, nói thêm vài câu là đồng ý liền thôi.
Cô thở dài, bỗng hơi sầu.
Cô hẹn Phàn Hủy và Mạnh Thanh Cúc ra ăn cơm.
“A Lê.” Phàn Hủy học theo cộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-dung-co-nhong-nheo/3500561/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.