"Em yên tâm. Anh sẽ cưới em". đó là lời nói của Lưu Gia Anh- là con trai của Lưu Ly - bạn thân của Nhất Ngôn.
"Anh bị điên à. Cứ coi như chuyện đêm qua chưa xảy ra đi." cô đứng dậy nhưng cơn đau phía dưới làm cô ngã chới với xuống đất, may mà có hắn kéo cô lại.
Tên chết bầm dám làm cô đau như vậy sao? cô lầm bầm chửi hắn vừa ôm chiếc váy vào nhà tắm.
Hắn nhìn cô có chút quen nhưng lại không nhớ ra liền gọi cho người điều tra về cô.
Sau khi rời khỏi khách sạn, cô lái xe trở về căn nhà phía ngoại ô mà trước đây mẹ cô đã từng sống, sửa soạn đồ đạc rồi thay bộ quần áo thể thao dáng crop để lộ chiếc bụng nhỏ phẳng lì. Chân đi thôi giày thể thao rồi kéo chiếc vali ra sân bay.
Máy bay cô đặt ghế là hạng thương gia nên khá là ít người, chiếc máy bay cất cánh được 30 phút thì cô mắc vệ sinh nên vào toilet.
"Chà...em thử xem chúng ta có duyên thật đấy?" giọng của Lưu Gia Anh cất lên. Cô đứng sững lại, ấy vậy mà người ngồi phía sau cô lại là hắn ta.
"Anh bám theo tôi làm gì?" cô ngồi vào chỗ của mình rồi nói.
"Để cưới em làm vợ." hắn mặt dày nói.
Lys liếc xéo hắn rồi kéo chiếc che mắt xuống ngủ mặc kệ hắn.
Máy bay đáp xuống, Lys kéo chiếc vali của mình ra ngoài thấy baba của mình đang đứng đó đợi cùng ông bà Hạ.
"Baba, ông bà nội...con nhớ mọi người quá à." cô ôm chầm lấy cả ba người.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-dam-chay/435881/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.