_Ừ-Lục Hàn gật gật đầu. _Giờ làm sao đây? Gật cái gì nữa?!!!!!-Nhã Kỳ đột nhiên tức. _Em nói đúng thì tôi gật chứ sao giờ?-Lục Hàn quay lại cãi lý. _Em mặc kệ anh nghĩ cách đi! - Nhã Kỳ giọng giận hờn như thể là lỗi của mình Lục Hàn. _Thôi thì...thế này....thế này...!-Lục Hàn ghé sát vào tai Nhã Kỳ thì thầm. _Ừ ha! Được đó.-Nhã Kỳ cười tươi rói ủng hộ ý kiến của Lục Hàn. _Anh mà lại.-Lục Hàn tự hào. _Leo càng cao té càng đau đó anh già.-Nhã Kỳ đùa nhưng không ngờ lại làm cho Lục Hàn tức: _24 tuổi mà kêu anh già còn nữa anh không giỏi sao hả? _Dạ..không anh là giỏi nhất đó, nhưng...không bằng Yuki.-Nhã Kỳ nói rồi chạy đi như ma đuổi. _Yuki..không thông minh bằng...chó! - Lục Hàn tự lẩm bẩm rồi ngất luôn. (Yuki là chó Nhã Kỳ nuôi giờ nó đang ở Pháp) _Đại ca...Đại ca!- đàn em của Lục Hàn hốt hoảng cả lên. Chạy ra khỏi bang, Nhã Kỳ leo lên xe phóng vụt đi, vừa đi cô vừa nghĩ:"Cố Bắc Thần lần này anh chết chắc rùi"
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]