Editor: YuuThời Nhan đẩy anh ra một chút, cô chống hai tay lên vai anh, xoay người rồi ngồi xuống bên kia của ghế sofa. Cô vắt chéo chân, đột nhiên im lặng, như thể đang suy nghĩ nghiêm túc về một chuyện gì đó.
Chu Mục nhìn cô hồi lâu, dịch qua một chút, đưa tay lên xoa xoa đầu cô, có chút tò mò không biết cô đang suy nghĩ chuyện gì.
“Em đang suy nghĩ gì mà nghiêm túc vậy?” Anh nhịn không được mà hỏi.
Thời Nhan cau mày, nhìn anh, hỏi ngược lại: “Em đang băn khoăn không biết có nên tìm việc gì để làm không?” Cô nhích mông lại gần, quay mặt về phía anh: “Anh nhìn em bây giờ xem, không phải ăn thì cũng là ngủ, em cảm thấy nếu em cứ tiếp tục như thế này, chắc chắn em sẽ tàn phế mất.”
Chu Mục cười, bất lực nói: “Không sao! Tàn phế anh cũng thích.”
Thời Nhan liếc mắt nhìn anh, duỗi chân ra đá anh: “Anh mới tàn phế ý.”
Chu Mục bắt lấy cổ chân cô, nắm lấy ngón chân của cô trong tay mình. Đầu ngón chân của cô có hơi lạnh, anh vén vạt áo lên, đặt chân ở trên cái bụng ấm áp của mình. Thời Nhan nhướng mày, rút cái chân ra. Chu Mục cười, lại bắt lấy cái chân đó bỏ vào trong áo mình.
Anh nhẹ nhàng xoa bóp chân cô qua lớp áo, giọng điệu có chút lãnh đạm, lại có chút ấp ám, nói: “Ừ! Cùng nhau tàn phế.”
Thời Nhan trừng mắt nhìn anh, mỉm cười.
“Bác sĩ Chu, chuyện này không thể chấp nhận được, cả hai đều tàn phế thì sẽ chết đói mất.” Cô cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526442/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.