Editor: YuuThời Hàm bất lực, hung hăng xoa đầu cô để giải tỏa cơn tức giận.
“Được rồi, thu dọn đi rồi theo anh về nhà!”
Thời Nhan chợt nhớ ra điều gì đó, cô ngẩng đầu hỏi: “Ba về rồi sao ạ?”
Cô biết ba mình đã đi du lịch cùng với nhóm bạn cũ nên cô mới to gan không về nhà như vậy.
Thời Hàm bật cười: “Biết sợ rồi sao?”
“…” Thời Nhan bĩu môi: “Anh biết rồi mà vẫn cố hỏi sao?”
Thời Hàm cười “Ha ha”, cố tình không trả lời cô. Anh ta im lặng một lúc lâu, thấy Thời Nhan lo lắng mới nói: “Không! Tuần sau mới về.”
“Hừ…” Thời Nhan thở phào nhẹ nhõm, lập tức buông Thời Hàm ra, chạy trở lại bên người Chu Mục, ngoan ngoãn nép vào trong lòng anh: “Vậy em sẽ không về.”
“…” Thời Hàm trừng mắt: “Đừng bướng bỉnh nữa!”
Thời Nhan núp sau lưng Chu Mục, ló đầu ra, nói: “Em đã qua tuổi 18 rồi anh à, em cũng sắp kết hôn rồi, anh đừng coi em như một đứa trẻ nữa được không?”
“Ha ha… Em có 90 tuổi thì vẫn chỉ là đứa trẻ của nhà chúng ta thôi.”
“Biết là vậy, nhưng mà anh.” Thời Nhan chỉ vào Chu Mục: “Về sau người này sẽ quản em.”
Thời Hàm nhìn Chu Mục, sau đó đột nhiên thở dài: “Được rồi, anh không thể nói được em nữa rồi.”
Thời Nhan biết anh ta như vậy chính là thỏa hiệp, cô lập tức cười đến cong mắt: “Cảm ơn anh.”
“Cậu đó, nhớ chăm sóc con bé một chút.” Thời Hàm nói với Chu Mục.
Chu Mục cười gật đầu, anh nghiêng đầu nhìn Thời Nhan, nói: “Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526439/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.