Editor: YuuChu Mục vừa dứt lời, liền nghe thấy một trận nức nở. Anh hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt đỏ hoe của cô đã rơi xuống từng hạt trân châu nhỏ, những giọt nước mắt cứ tuôn ra từng đợt từng đợt, liên tục trượt xuống khỏi hốc mắt ướt đẫm hoàn toàn.
Chu Mục sợ hãi vội vàng bò lại lên đầu giường, vươn tay ra bế cô nhóc đang nằm lên, ôm vào trong lòng.
“Đừng khóc, đừng khóc…” Anh dùng tay áo lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc, anh nói như vậy không phải muốn để em khóc.”
Khi tay áo bên phải ướt sũng, anh lại đổi sang tay áo bên trái, tay áo bên trái ướt, anh trực tiếp kéo vạt áo lên lau cho cô.
Thời Nhan khóc không ra hơi, làm gì còn tâm trí để nghe xem anh nói những gì.
Chu Mục nói rất nhiều lời ngọt ngào, chỉ thiếu không mang những câu thoại kinh điển trong phim ảnh ra, mấy lời như anh yêu em một vạn năm cũng đều đã nói ra, nhưng vẫn vô dụng. Cuối cùng thật sự không còn cách nào khác, anh chỉ đơn giản nhẹ nhàng áp mặt cô vào ngực mình, mặc cho cô khóc.
Cái kiểu khóc không thể kiềm chế này trông thật tội nghiệp.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Chu Mục cảm nhận được áo sơ mi của mình đã ướt đẫm, tâm tình của Thời Nhan cũng mới dần dần bình tĩnh lại. Anh bất lực thở dài, đôi tay nâng mặt cô lên, hai nụ hôn liền rơi xuống đôi mắt đã sưng đỏ vì khóc của cô.
Thời Nhan thở hắt, nói ngắt quãng: “Đừng… Đừng nhìn, được rồi… Xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526437/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.