Editor: YuuNgày hôm sau, tại nước M.
Thời Nhan đặc biệt chọn buổi trưa để đến nghĩa trang, bởi vì cô sợ, sợ sẽ gặp gia đình của Tô Triệt, mà hơn cả sợ, đó chính là cảm giác tội lỗi đối với gia đình anh ấy.
Gia đình Tô Triệt chỉ có anh là đứa con duy nhất, cho dù cô biết gia đình anh chưa bao giờ trách cứ mình, nhưng từ sâu trong đáy lòng cô vẫn cảm thấy rất có lỗi.
Năm đầu tiên sau khi Tô Triệt rời đi, cô vẫn chưa thể thoát khỏi cái bóng mà anh để lại. Ngày giỗ anh, cô chọn cách im lặng và nhốt mình trong phòng cả một ngày. Cô nghĩ rằng, nếu cô không nghĩ tới, Tô Triệt sẽ không rời đi. Năm thứ hai sau khi Tô Triệt rời đi, cô đã trải qua nỗi đau thấu tim, thậm chí là nghĩ đến chuyện tự sát. Sau khi nếm trải đủ mọi chuyện, cô bắt đầu chấp nhận sự thật rằng anh đã rời đi. Cô muốn đi gặp anh, nhưng khi nhìn thấy người nhà anh trong nghĩa trang, cô đã bỏ chạy. Năm thứ ba, cô đã bí mật đến, rồi năm thứ tư, năm thứ năm…
Năm nay, là năm thứ sáu.
Tuy rằng anh không thực sự rời đi vào ngày sinh nhật của cô, nhưng chuyện đó đã xảy ra vào ngày sinh nhật của cô. Trong sáu năm qua, Thời Nhan không tổ chức thêm một sinh nhật nào khác, cô không muốn nhớ đến cái ngày tràn ngập ký ức đau buồn đó.
Bởi vì Tô Triệt thích biển rộng cho nên gia đình anh đã đặc biệt chọn một nơi để anh ấy có thể ngắm biển.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526419/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.