Editor: Yuu“Nhan Nhan.”
Thời Hàm đột nhiên trở nên nghiêm túc. Thời Nhan liếc nhìn anh ta một cái, nhưng vẫn uống thêm một ngụm sữa trước rồi mới hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?”
“Cái người đàn ông họ Chu đó, anh ta, anh ta,…” Thời Hàm nói không nên lời.
Thời Nhan nhìn anh ta rồi đột nhiên mỉm cười, cô biết anh ta muốn nói gì.
“Ý anh là, người đó rất giống A Triệt, đúng không?”
“Em…” Thời Hàm lộ ra vẻ lo lắng.
Thời Nhan cong khóe miệng, cô nghiêng người về phía Thời Hàm, dựa đầu lên vai anh ta. Thời Hàm thầm thở dài, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng, vỗ nhẹ hết lần này đến lần khác lên tay cô, ý muốn an ủi cô.
“Anh, em không sao.”
“Ừ!”
“Em thật sự không sao.”
Sợ Thời Hàm không tin, Thời Nhan lại nhấn mạnh thêm một lần nữa.
Thời Hàm “Ừ” một tiếng: “Anh biết rồi.”
Nhưng anh ta biết, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ buông bỏ chuyện đó ra khỏi lòng.
Kể cả khi những ngày tháng đau khổ nhất đã qua đi, nhưng những ký ức đó vẫn còn sâu đậm.
……
Thời Nhan dậy rất sớm để tới siêu thị gần nhà mua nguyên liệu về nấu ăn. Vừa về đến nhà, cô lập tức hầm nồi canh gà, sau đó bắt đầu chế biến các nguyên liệu nấu ăn khác. Ba cô và anh trai cô đều thích ăn cay, không biết Chu Mục có ăn cay không nữa. Cô cầm điện thoại lên, tìm Wechat của Chu Thanh.
Thời Nhan: [Chị Chu Thanh, hỏi chị cái này.]
Chu Thanh nhanh chóng nhắn lại.
Chu Thanh: [Có liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526403/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.