Hà Nội, năm 2011.
Nhi chạy vội ra khỏi cổng trường trước khi bác bảo vệ đóng cổng. Nó đứng trên vỉa hè, chỉnh lại ba lô rồi cuộn chặt tờ giấy trên tay. Vốn định chỉ ở lại làm nốt sơ đồ tổng hợp cho lớp mà cuối cùng lại thành về muộn thế này. Mà đúng hôm nó không đi xe, rồi còn quên dặn nhỏ bạn đợi nữa chứ. Quanh đây còn không có chuyến xe buýt nào đi qua nhà nó. Nhi thở dài, ngồi bệt xuống vỉa hè, thò tay vào túi lấy điện thoại.
/ Bạn có một tin nhắn mới từ Nguyễn Đức Nguyên /
Thông báo tin nhắn của cậu bạn nhà đối diện hiện lên màn hình. Nó ấn vào xemntin nhắn.
"Này, cậu tối có dùng máy tính không? Cho tôi mượn đi! "
"Không dùng đâu, cậu ấy sang mà lấy! "
"Giờ tôi sang lấy luôn nhé! "
"Ủa cậu ở nhà à? "
Nó như bắt sợi dây cứu mạng khi sắp rơi xuống vực sâu. Cuối cùng cũng có một người có thể đến đón nó.
"Nay thứ sáu mà, tôi về từ đâu rồi, sao ế?"
"Cậu lên trường đón tôi không được? Tôi ra sớm quá bọn bạn về hết rồi "
"Ừ, chờ tôi "
Nhi hí hửng, chính ra có cậu bạn hàng xóm như thế này cũng hay. Tuy hơi phức tạp, nhưng cũng có lúc nhờ. Còn lại nhỏ, hai trận đấu hay đánh nhau, rõ ràng hơn nó ba tuổi, nhưng nó lại không bao giờ chịu gọi là anh. Cứ xưng hô như bằng vai phải lứa, nếu không phải hai người đánh nhau thì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-dang-khoc-mot-minh/2920970/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.