Cố Tiểu Khả tròn mắt, đôi mắt thoáng ánh nước vì cảm động. Một người như Trình Vương mà lại theo đuổi cô. Nhân duyên này có lẽ ông trời ban tặng cô rồi.
“Giờ thì bình tĩnh và mau ngồi xuống.” Trình Vương đẩy cô quay về chỗ ngồi hết sức cẩn thận, chỉ sợ làm cô đau, nên anh nhìn phía sau kỹ càng, lo người cô bị va đập vào bàn hay ghế.
Những lời nói của Trình Vương đều khiến cô không còn vấn đề gì để chối cãi. Cô ngồi xuống ghế, mắt len lén nhìn Trình Vương. Chợt thấy anh không ngồi ở vị trí cũ nữa mà chuyển qua ngồi bên cạnh mình.
“Anh…” Cố Tiểu Khả đỏ mặt, quay sang nhìn Trình Vương.
Anh cười tà, di chuyển chén đĩa từ vị trí cũ sang vị trí mới. Anh quay sang nhìn Cố Tiểu Khả, mày hơi nhướng. “Anh phải ngồi ở đây, phòng trừ em đổi ý mà chạy đi mất.”
Cố Tiểu Khả cắn môi quay đi hứ nhẹ một cái. Xem ai đang nói kìa, chân cô ngắn một mẩu như vậy chạy sao khỏi người chân dài như anh, nói mà không biết ngượng miệng. Thật đáng ghét.
Chính lúc quay đầu đi này Cố Tiểu Khả lại có cảm giác mình đang bị theo dõi, một cảm giác hết sức khó tả, nhưng khi nhìn ra cửa sổ lại không có ai.
“Có chuyện gì sao?” Trình Vương cũng ngoái đầu ra nhìn theo Cố Tiểu Khả, nhưng rất nhanh lại cong khóe môi như phát hiện ra một điều thú vị.
“Không có gì…” Cố Tiểu Khả à nhẹ rồi quay trở lại với chiếc bàn lớn đầy ắp thức ăn thơm. Cô thậm chí không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-chua-tung-co-y-dinh-ngung-thich-anh/162626/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.