Cố Từ Vĩ vào lớp, phát hiện ánh nhìn của mọi người là lạ.
Vừa có chút trêu chọc lại vừa tò mò.
Lớp phó văn thể ngồi ngay trên cậu một bàn vừa thấy cậu liền hỏi:
"Cố học bá với lớp trưởng lớp 11 Văn đang qua lại hả?"
Phỏng chừng như lúc nãy công phu sư tử hống của thầy Sơn Lâm quá kinh khủng, tin đồn bắt đầu lan xa rồi.
Cố Từ Vĩ liếc qua camera ở phía cuối lớp vẫn đang ghi hình, khẽ cười như nghe chuyện gì vô lý lắm:
"Làm sao có thể? Bọn tôi chỉ là bạn thôi."
Lớp phó văn thể nghe được câu trả lời, quay xuống lườm Tiêu Khánh Sơn:
"Thông tin chẳng chuẩn gì cả. Thật là mất hứng."
"Nhưng thầy Vương thực sự đã mời hai người họ lên văn phòng vì yêu sớm mà! Còn mấy người nữa trong lớp mình lúc đó cũng nghe thấy..."
Cố Từ Vĩ lách người ra phía sau, mạnh tay kéo chiếc ghế. Thanh âm cọ xát với sàn lát đá tạo ra một tiếng rít chói tai.
Cậu không biết là vô tình hay cố ý, lạnh nhạt nhìn hai người nói:
"Hiểu nhầm thôi."
Mọi người cảm giác ánh mắt Cố Từ Vĩ như toả ra hàn ý bèn biết ý không trêu chọc nữa, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh.
Cậu ngồi xuống bàn, tiện tay sắp xếp lại sách vở một chút, hiếm khi không nằm xuống ngủ như mọi ngày mà chống cằm đợi vào tiết đầu tiên.
Chiều nay học một tiếng Lý một tiết Toán. Thầy giáo vào hơi muộn, cậu nhìn chăm chăm vào cửa lớp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-ay-dang-yeu-nhu-vay/2900347/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.