Xe đang chạy trên con đường Lê Đức Thọ quen thuộc. Phía đằng xa hàng trăm tín hiệu nhấp nháy không ngừng trong đêm tối. Người đàn ông ngồi bên cạnh đã khoác lên mình chiếc áo da màu nâu và đội mũ trở lại. Anh ta tay vẫn nắm chắc túi đen không rời, vẻ mặt có chút đăm chiêu.
Tôi quay xuống nhìn 2 anh em Việt…
– Chẳng phải là đường dẫn vào sân vận động Quốc Gia Mỹ Đình sao??
– Đúng vậy! – Việt trả lời
– Hồi chiều họ có nhắc đến khu cách ly, có lẽ là nơi này 2 anh à..
Thu xen vào, trên tay cầm tờ giấy ướt lau mặt. Mùi lô hội thơm nức mũi nhanh chóng khiến tôi tỉnh táo đầu óc.
Những đứa trẻ đã bắt đầu thức dậy, chúng cựa quậy khiến người bố phải đứng lên nhường phần chỗ của mình, 2 cô gái ngồi trước vội vã kiểm tra lại vật dụng tư nhân. Tiếng tụng kinh đã tắt chỉ còn 1 bà già 2 tay chắp vào, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Chợt xe chuyển bánh lăn qua vòng xuyến. Bên tay phải là trung tâm đào tạo vận động viên cấp cao nằm ẩn mình trong màn đêm lạnh lẽo. Thật khó để diễn tả 1 trung tâm đạt chuẩn quốc gia giờ chỉ còn là 1 công trình bỏ hoang.
Người đàn ông bên cạnh tôi quay sang nhìn với ánh mắt đượm buồn.
– Nơi này đã từng có rất nhiều kỷ niệm.. – anh mở lời
– Với anh??
– Đúng vậy…
– Em tên Long, còn anh?? – tôi bắt đầu hỏi chuyện
– Trung.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ebolavior/2708081/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.