Xem đi xem lại những bức ảnh tưởng chừng là cách để xua tan đi nỗi sợ, nhưng sự thật nó lại chỉ làm bản thân tôi cảm thấy áp lực. Thần kinh tôi căng ra, thở dốc, giữa không gian nhỏ hẹp và tối tăm này mắt lại càng phải điều tiết để nhìn rõ mọi vật.
Tôi cảm thấy trong người bắt đầu nóng bức, ngột ngạt tựa như không còn chút sức lực, đưa mắt về phía thằng Việt, nó ngồi im bất động khiến tôi hoảng sợ.
– Việt..Việt..khụ khụ – tôi thều thào
– Còn…sống…im…mồm giữ sức đi..
Nghe nó nói mà không có cảm giác gì là đang sống. Dù sao tôi cũng yên tâm hơn, nằm ngửa ra với 1 đôi mắt lờ đờ. Tôi chợt nhận ra xung quanh tối om, 1 khoảng không gian rộng lớn vô định bao trùm, tôi bước đi trong sự dò dẫm rồi ngay tức khắc dừng lại khi tiếng đá rơi xuống vách núi vang lên. Tôi sợ hãi lùi lại thì lúc này không gian chợt thay đổi, mọi thứ lại tràn đầy màu sắc, có tiếng chim hót, có cây xanh, có khu vui chơi. Mất 1 lúc tôi mới nhận ra mình đang ở công viên Thống Nhất, 1 buổi chiều êm đềm, gió nhẹ, bao nhiêu người đi tập thể dục dắt theo chó cưng của mình, cảnh vật thật thanh bình.
Rồi tôi chợt nhận ra Chi, em đang ngồi bên chiếc ghế đá gọi tôi, 1 nỗi vui mừng trào dâng trong lòng. Tôi chạy lại, sắp đến nơi thì không gian lại đột ngột biến chuyển, cảnh vật xung quanh như 1 bức tranh ghép hình, chúng tách ra xung quanh tôi, từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ebolavior/2708041/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.