Nhân viên cửa hàng 4S đứng bên cạnh cười như không cười nhìn hai người, hỏi trêu bằng giọng tiếng Anh trôi chảy: "Hai người quen nhau à?"
Cậu ta nói với Dạ Vũ Đình: "Anh Dạ, xe anh đặt khoảng chừng hai mươi phút nữa mới tới."
Dạ Vũ Đình liếc nhìn chiếc xe màu đỏ đang được vài người sửa phía sau, hỏi Tống Hân Nghiên: "Xe của cô à?"
"Ừ."
Tống Hân Nghiên gật đầu.
"Mất bao lâu mới có thể sửa xong?" Lời này là hỏi nhân viên cửa hàng 4S.
"Cũng gần hai tiếng ạ."
Dạ Vũ Đình cười: "Hẹn nhau không bằng tình cờ gặp mặt, đằng trước có quán cà phê, chi bằng chúng ta đó ngồi một chút nhé?"
Ngồi không chờ đợi rất nhàm chán, huống hồ rất hiếm khi gặp được người quen ở nơi đất khách quê người này.
Tống Hân Nghiên hơi do dự, sau đó gật đầu đồng ý.
Trong quán cà phê.
"Nghe nói cô đã giao lại Tống Thị rồi à?" Dạ Vũ Đình hỏi, giả vờ như không biết tình hình.
"Ừ." Tống Hân Nghiên trả lời.
"Tôi có thấy mấy hot search trên mạng, cô và Tưởng Tử Hàn..."
Dường như không biết nên hỏi tiếp thế nào, Dạ Vũ Đình ngừng lại: "Nếu cần tôi ra mặt thì cô cứ lên tiếng."
"Không cần đâu, cảm ơn anh." Tống Hân Nghiên hờ hững từ chối.
Dạ Vũ Đình bất đắc dĩ thở dài: "Cô cứ như vậy khiến tôi muốn an ủi cũng không được."
Anh ta cười tự giễu: "Vậy cũng tốt. Tôi cảm thấy nếu mà bây giờ an ủi cô sẽ khiến cô nghĩ rằng tôi lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn. Nhưng không nói thì trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-troi-dinh-cau-ba-anh-khong-loi-thoat-dau/453466/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.