“Ưm...”
Tống Hân Nghiên bị hôn đến mức trở tay không kịp.
Cố Vũ Tùng: “!”
Đúng là xui xẻo mà!
Còn nói tâm trạng không tốt?
Còn nói uống say nữa chứ?
Mẹ kiếp, nhất định anh Hàn cố ý!
Chắc anh thấy anh ta chướng mắt nên tới giết cẩu FA đây mà!
Cố Vũ Tùng cạn lời, nguýt mắt nhìn anh rồi mau chóng chuồn ra ngoài, buồn bực đi canh cửa.
Người đàn ông bá đạo cường thế, ép đến mức Tống Hân Nghiên không thở nổi. Lòng bàn tay to lớn thon dài hữu lực men theo vạt áo luồn vào bên trong, xoa nắn vòng eo mịn màng và mềm mại của cô.
Tống Hân Nghiên bỗng rùng mình, tỉnh táo lại.
“Ưm ưm…”
Cô vùng vẫy, liều mạng đẩy người đàn ông trên người ra, cuống cuồng bò lăn xuống sofa, thở hổn hển, nói bằng giọng khàn khàn: “Không thể ở đây được.”
Tưởng Tử Hàn vươn cánh tay dài, kéo người trở về, đè cô dưới người: “Yên tâm, tuyệt đối an toàn.”
An toàn cái…!
Tống Hân Nghiên rất muốn chửi thề.
Nhưng người đàn ông say mèm không màng lý lẽ.
Cô chỉ có thể mềm giọng, ôn tồn dỗ dành: “Về nhà có được không? Em còn chuẩn bị niềm vui bất ngờ cho anh ở nhà đó.”
Người đàn ông không hề nhúc nhích.
Tống Hân Nghiên cắn răng, chỉ có thể lấy bộ đồ lót mà lần trước Khương Thu Mộc tặng ra để nhử: “Em đã chuẩn bị một bộ đồ lót gợi cảm… vốn định mặc cho anh xem trong lần đầu tiên của chúng ta…”
Cô không nói tiếp được nữa.
Đúng là ngượng chết đi mà!
Ý cười xẹt qua trong đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-troi-dinh-cau-ba-anh-khong-loi-thoat-dau/453374/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.