Ánh mắt Cố Vũ Tùng trở nên lạnh lẽo, anh ta giơ tay nắm lấy cổ tay đang vung tới: “Ông Tống, tôi khuyên ông nên bình tĩnh lại đi.”
Tống Quốc Dũng lạnh lùng nói: “Cậu Cố, đây là chuyện nhà chúng tôi.”
Cố Vũ Tùng không nhượng bộ: “Ở nơi công cộng, không có việc nhà gì hết.”
Nói đùa đấy à, nếu anh ta dám để Tống Quốc Dũng làm chị dâu bị thương ngay trước mắt mình, trở về sẽ bị anh Hàn lột da mất.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, giao chiến trong im lặng, cuối cùng vẫn là Tống Quốc Dũng sợ hãi kết thúc trước.
Tại Hải Thành này, chẳng có mấy ai dám khiêu khích với uy quyền của nhà họ Cố.
Ông ta tức giận thu tay lại, nói với Tống Hân Nghiên bằng giọng căm phẫn: “Mày chờ đó cho tao, chuyện này chưa xong đâu!”
Sau đó xoay lưng rời đi.
Hôm nay Tống Hân Nghiên im lặng đến lạ thường, thờ ơ với mọi chuyện xảy ra.
Sau khi cô sửa sang lại bộ quần áo màu đen và bó hoa trắng, lúc này mới đi đến trước di ảnh, cúi đầu cung kính ba lần.
Ông nội, cháu gái đến tiễn đưa ông đi đoạn đường cuối cùng.
Mũi chua xót khóe mắt cay, nước mắt làm mờ mất tầm nhìn của cô, khuôn mặt hiền từ của ông cụ nhoè đi trong làn nước mắt.
Cô vội vàng khịt mũi, cố kìm nước mắt.
Ông yên tâm, cháu sẽ bảo vệ tốt Tống Thị, sẽ để những kẻ đã hãm hại ông chịu trừng phạt!
Cô lẳng lặng “đối diện” với ông cụ hiền từ trong bức ảnh vài giây, lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-troi-dinh-cau-ba-anh-khong-loi-thoat-dau/453366/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.