Triệu Thiên An thực sự sốc toàn tập. Là hôn ư? Lại còn là hôn môi? Thật không thể ngờ được chỉ vì một giây ngu ngốc cũng có thể khiến bản thân cô bị cướp mất đi nụ hôn đầu...Cô trưng ra cái bản mặt ngơ ngác như con chó lác, trong đầu liên tục hiện lên hình ảnh lãng mạn vừa rồi, mặt cũng vì thế mà ửng đỏ.
- Không hôn lại sao? - Vương Tuấn Khải ôm nhẹ người trong lòng mình, thuận miệng mà hỏi
Triệu Thiên An như bị thức tỉnh hoàn toàn.
" Mày phải đối mặt với sự thật thôi. Vương Tuấn Khải đã hôn môi mày, thật đấy! Trong trường hợp này phải làm gì nhỉ? " Thử tưởng tượng xem nào, nếu Thiên An hôn đáp trả? Như vậy chẳng phải mặt quá dày rồi sao? Bỏ qua! Thế nếu bỏ chạy? Triệu Thiên An có trốn chạy được anh ta cả đời được không?! Cách này quá vô lí - Bỏ qua! Thôi thôi, tốt nhất cứ nghe theo trái tim mách bảo là được.
- Anh mặt dày vừa thôi chứ! Người ta là con gái nhà lành đấy nhé, anh nghĩ là có quyền có tiền là ngang nhiên làm gì cũng được hay sao?! Vương Tuấn Khải! Tôi nói cho anh biết, nụ hôn đầu của Triệu Thiên An tôi đây là một thứ quý giá hơn vàng, cả gia tài chất đống của anh cũng không mua nổi đâu!
- Giận rồi?
- Ừ đấy! Tôi tuyên bố tôi giận anh thật rồi! Cho dù anh có mua cho tôi đồ ăn hay làm bao nhiêu cách để dụ dỗ thì tôi cũng không tha thứ đâu!!
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-phan-tfboys-version/2411055/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.