Hoàng hôn buông xuống trên những chiếc lều bạt đóng trên thảm cỏ xanh mướt nhuốm ánh hồng. Bừng tỉnh khỏi miền kí ức xa vời, Giang Mạn trông thấy Vũ Anh đang trầm mặc suy nghĩ điều gì đó, liền gõ nhẹ vào đầu cô một cái.
"Em sao vậy?"
"..." Vũ Anh quay sang, ánh mắt lo lắng nói với anh:
"Ban nãy em có tình cờ gặp một người lạ. Ông ta có trùm một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm như máu, ông ta đã nói những điều kì quặc với em..."
"Ông ta đã nói gì?" Giang Mạn dịu dàng lắng nghe cô nói.
...
"Không ngờ lại gặp lại cô ở đây..." Người đàn ông đó nói, trên mình khoác một chiếc khăn choàng đỏ có mũ, bóng tối từ chiếc mũ đổ xuống che khuất ba phần tư khuôn mặt của ông ta, chỉ lộ một chiếc cằm dài nhọn hoắt:
"...Kat!"
Cô nhíu mày: "Ông là ai?"
Người đàn ông đó nói: "Đáng lẽ cô phải nhận ra ta là ai mới phải chứ cô bé? Chúng ta đã từng quen biết nhau..."
Vũ Anh khẽ nhướn mi: "Tôi không hiểu ông nói gì..."
"Rồi sẽ gặp lại nhau lần nữa thôi..." Khi đó, ông ta quay đi, bước chân biến mất trong khu rừng gần Thung Lũng Tận Cùng, để lại rất nhiều câu hỏi trong lòng cô.
...
Vũ Anh nói với Giang Mạn: "Ông ta bảo gì đó rằng, không ngờ lại gặp lại em ở đây..."
Khi nói đến đây, cô vốn dĩ đã vô cùng nghi ngờ. Ông ta có quen cô sao? Nhưng thực sự, cô chưa từng gặp người này bao giờ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-no-o-kiep-thu-hai/1106532/chuong-52.html