Vào bữa tối hôm đó, sau khi mọi người phụ Nam Tú dọn các món ăn ra bàn, ngồi vào ghế. Như thường lệ, họ vừa thưởng thức bữa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Đang nói, Cảnh Sinh chợt có lời khen ngợi Sử Kiêu và Dư Tú đã kết hợp cùng nhau với tinh thần đồng đội đúng nghĩa, lại cho thấy sự linh hoạt trong cách sử dụng Phân thân thuật để đánh lạc hướng, cũng như trấn giữ đối thủ, rõ ràng đã tiến bộ.
Về Anh Đào, sức mạnh của cô đã được nâng cao, những cú đấm đã chính xác hơn, độ công phá cũng cao hơn trước. Còn Vũ Anh, Cảnh Sinh nhận xét cô nên sử dụng bộ móng vuốt tấn công có chủ đích, hơn là cứ vung loạn như vậy, nhưng trên hết... Cảnh Sinh ngừng lại, rồi quay sang Anh Đào:
"Chiến thuật tấn công, tiếp cận Giang Mạn là của em à Anh Đào?"
"Không, là của Vũ Anh!" Cô ấy tiếp lời "Ban đầu, em định sử dụng nguyên tắc căn bản của Nhẫn giả: Nếu phải đấu với kẻ địch mạnh hơn, phải cùng hợp sức, nhưng Vũ Anh... cô ấy lại nói rằng: "Giang Mạn là một người nhạy bén và thông minh, không dùng tiểu xảo thì sẽ không thể thắng được!"
"Ồ vậy hả?" Cảnh Sinh có vẻ bất ngờ, liền hướng ánh mắt kì lạ về phía Vũ Anh. Nhìn Vũ Anh đang từ tốn dùng bữa, anh liền nghĩ, cách tư duy chiến thuật của con bé thật độc đáo, rất tiến bộ, thậm chí đã vượt cả Sử Kiêu và Dư Tú. Nếu Sử Kiêu và Dư Tú mạnh về năng lực, thì con bé này mạnh về tư duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-no-o-kiep-thu-hai/1106517/chuong-43.html