"Rốt cuộc đã có chuyện gì mà các người lại đối xử với tôi như vậy?"
Trong căn phòng khách sáng sủa ngập ánh đèn Neon hắt xuống, vẻ mặt Thẩm Phương bàng hoàng cùng hoài nghi.
Tất cả mọi người cùng im lặng nhớ lại chuyện đã xảy ra vào đúng ngày hôm qua, trước khi Thẩm Phương quay trở lại căn nhà này, khi cô gái lạ mặt đã đột nhập vào nhà và tấn công Vũ Anh.
Dường như không ai lên tiếng. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm khắp căn phòng khách xa hoa rộng lớn. Bên ngoài, tiếng mèo hoang bỗng ré lên the thé. Hình như là do hai con mèo trong đêm tối gần đó đang lao vào cắn nhau.
Thẩm Phương hơi hoang mang, ánh mắt ngay lập tức hướng về phía Giang Mạn đang trầm mặc ngồi đó:
"Giang Mạn! Rốt cuộc là vì sao?"
Ánh mắt của anh lúc này đang nhìn xuống, rất sắc bén, dường như có thể mài được dao kiếm. Khi biết điều đó, Thẩm Phương bỗng rùng mình, nhưng vẫn không hề run rẩy truy hỏi đến cùng:
"Giang Mạn! Anh nói đi! Là vì Vũ Anh, Vũ Anh phải không?"
"..."
"Em biết mà! Cô ta, Vũ Anh ấy, cô ta thực sự chẳng khác gì một loài yêu tinh, đã quyến rũ anh trong lúc em không ở đây chứ gì?"
"Vũ Anh... Em nhịn cô ta lắm rồi! Vũ Anh, cô ở đâu? Mau ra đây!"
"Đủ rồi!"
Thẩm Phương kinh ngạc. Lần đầu tiên thấy Giang Mạn tức giận với mình... Quay sang, gương mặt anh toát lên vẻ lạnh lẽo đến run người, trái ngược với đôi mắt mở to đầy nóng giận, ngước lên nhìn trừng trừng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-no-o-kiep-thu-hai/1106512/chuong-38.html