Hoắc Dịch Thành ngồi ở hành lang bệnh viện, trong lòng sốt sắng không thôi. Cơ thể cao lớn, tiều tụy mà ngồi một góc. Ai mà không biết anh giờ đây như ngồi trên đống lửa, chật vật đến khó coi. Đúng lúc này, Đông Khiết và Ngọc Dao cũng vừa lúc chạy đến.
‘’Lão đại, phu nhân sao rồi?’’
‘’Bên trong…’’ âm thanh suy sụp đến không cùng.
Nhìn dáng vẻ ngay lúc này đây, Ngọc Dao chợt nhận thấy, thì ra bất kể người đàn ông có mạnh mẽ hay hô mưa gọi gió ở bên ngoài đến đâu, nhưng đứng trước gia đình,họ vẫn luôn trở nên yếu đuối, có lo lắng, có sợ sệt. Cô thấp giọng mà khuyên Hoắc Dịch Thành.
‘’Hoắc tiên sinh không cần quá lo lắng, sinh đẻ là chuyện bình thường thôi mà.’’
‘’Rõ ràng là còn hai tuần nữa mới đến lịch sinh, tại sao lại sinh sớm như vậy.’’
Bộ dạng băn khoăn lại hỗn loạn khiến hai người chỉ biết cười thầm,thật sự phải ngưỡng mộ tình yêu của Hoắc Dịch Thành. Đông Khiết ngồi xuống kế bên anh, vỗ nhẹ lên vai.
‘’Một số sản phụ sẽ có khả năng sinh sớm, huống hồ bệnh viện Hoắc gia toàn là người tài giỏi trên thế giới, phu nhân nhất định sẽ không sao đâu.’’
Không gian lắng đọng chợt có tiếng người hốt hoảng chạy lại.
‘’Phu nhân…phu nhân sinh chưa…nam hay nữ?’’
Chủ nhân của giọng nói ấy không ai khác chính là Cảnh Tử, thân ảnh vừa lao đến lại bắt gặp ánh mắt giết người của Hoắc Dịch Thành, nhất thời im bặt. Đông Khiết nhìn cậu nhíu mày.
‘’Yên lặng chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-lech-cha-nuoi-con-yeu-nguoi/3229679/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.