24、
Bước ra khỏi cửa cung, kết thúc một ngày hỗn loạn kéo dài, ta giống như đột ngột bị rút hết sức lực, thân hình không tự chủ được mà ngả ra phía sau.
May thay, một đôi bàn tay hữu lực từ phía sau đã đỡ lấy ta.
Ta ngước mắt, có chút kinh ngạc: "Nhị thúc?"
"Ở đây không cho phép ngủ đâu đấy." Nhị thúc phẩy tay, phu xe của Vương phủ vội vàng đ.á.n.h xe ngựa lại gần, hạ ghế nhỏ xuống đặt ngay ngắn.
Nhị thúc đỡ ta lên xe ngựa, nhưng ông không rời đi mà lại cùng ngồi chung với ta.
"Đã bảo với con từ sớm rồi, con gái con đứa đừng có gồng mình quá sức như thế." Nhị thúc lại bắt đầu bài ca càm ràm như bà mẹ chồng.
Ta xoa xoa thái dương, không nhịn được cười khổ: "Con cứ ngỡ bức thư gửi cho thúc sẽ bặt vô âm tín, không ngờ cuối cùng thúc vẫn chọn đứng về phía bọn con."
"Đứng bên này bên kia cái gì, đó là ta trung quân ái quốc! Hơn nữa, Nhị thúc của con đã sớm bí mật bẩm báo việc này với Thánh thượng rồi, là người bảo ta cứ án binh bất động. Với lại, ta còn lạ gì con nữa, chuyện không nắm chắc mà con dám viết thư cho ta sao? Chẳng qua là con ỷ vào việc ta trung thành tận tụy thôi."
"Phải phải phải," ta hùa theo lời tự khen ngợi của ông, "Tóm lại là vẫn rất kinh ngạc, rất an lòng. Đa tạ thúc nhé, hôm nào con sẽ thượng tấu, nhường lại tước vị của Thẩm gia cho thúc."
"Hừ, đáng lẽ phải thế từ lâu rồi. Tước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277557/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.