22
"Nhị thúc đừng kích động, con chỉ là đang nghĩ đột ngột 'xác ch/ết vùng dậy' thế này, sợ làm các vị ở đây giật mình thôi."
Bên ngoài điện Thái Cực, đám người bị bao vây đang sốc và ngỡ ngàng bỗng im bặt, chỉ còn lại tiếng vang của ta.
Khi đã hoàn hồn, mọi người mới đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Đám đông tự động rẽ lối, ta mặc bộ y phục Cấm quân, một tay chống lên thanh trường đao treo bên hông, một tay giơ cao Hổ phù thật lệnh cho Cấm quân: "Cấm quân nghe lệnh, bắt nghịch tặc, thanh quân trắc!"
"Khoan đã!" Lân tướng phản ứng đầu tiên, lạnh lùng quát một tiếng, uy áp của kẻ bề trên lập tức trấn áp hiện trường.
Lão đứng trên đài cao, mắt khép hờ, dường như muốn xác nhận xem ta là người hay là ma: "Thẩm Hầu, ngươi lại đang diễn trò gì đây? Giả ch/ết là tội khi quân, không phải tội nhỏ đâu."
"Khi quân?" Ta cười khẽ một tiếng, hạ Hổ phù xuống, chậm rãi bước lên bậc thềm bạch ngọc, tiến về phía đài cao: "Lân tướng nói đùa rồi, ta quả thực đã ch/ết lâm sàng một chút, tiếc là Diêm Vương không nhận, nên lại sống rồi."
Mỗi bước chân ta bước lên, sắc mặt Lân tướng lại trầm xuống một phần.
Khi ta bước lên bậc thềm cuối cùng, lão lại chuyển giận thành cười: "Thẩm Hầu đã vô sự, đó là hỷ sự. Hôm nay chúng ta phụng chiếu sắc phong Thái t.ử Điện hạ, Tín Vương Điện hạ nghe lầm sàm ngôn, lầm đường lạc lối, mong Thẩm Hầu tương trợ, cùng chúng ta hợp lực khuyên nhủ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277555/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.