19
Ngày về kinh phục mệnh, Thượng Kinh đổ một trận tuyết lớn.
Cái lạnh không thể làm đóng băng sự nhiệt tình của bách tính, họ đứng chật hai bên đường chào đón, reo hò nhảy múa.
Ta mỉm cười gật đầu đáp lại sự nhiệt thành của họ, trong đầu không khỏi vang lên lời của Hoàng hậu nương nương: "Thẩm Ninh, bản cung sẽ ở Thượng Kinh chúc ngươi: Kỳ khai đắc thắng, phong quang đại táng."
Theo lễ tiết, ta không được phép cưỡi ngựa chạy nhanh, nhưng ta lại mong sao có thể nhanh hơn, nhanh hơn chút nữa.
Trong hoàng cung, Bệ hạ sắc mặt không giấu nổi vẻ yếu bệnh, nhưng vì vui mừng nên tinh thần rất tốt.
Người bước xuống thềm, đỡ Sở Vương dậy, khen ngợi vài câu, rồi đích thân đi tới đỡ ta, giơ tay nhẹ nhàng phủi lớp tuyết đọng trên tóc ta, thở dài một tiếng đầy an ủi: "Phong ba như d.a.o cắt, may mà... ngươi đều đã vượt qua được."
Ánh mắt hiền từ như người cha của người khiến ta cảm động, quỷ thần xui khiến thế nào mà ta thốt ra: "Bệ hạ thân thể không khỏe sao?"
"Chỉ là phong hàn thôi, không cần lo lắng, Hoàng hậu đang chăm sóc kỹ lắm rồi."
Bệ hạ cười nói: "Nhìn cái bộ dạng lòng đã bay về nhà của ngươi kìa, về đi, hôm khác ta sẽ mở tiệc tẩy trần cho ngươi sau."
"Thần, tạ chủ long ân!"
Ta nhận được thánh ý, co chân chạy thẳng ra ngoài điện, đến cả chiếc ô mà Phúc công công đưa tới cũng không kịp cầm lấy.
Trên con đường cung dài dằng dặc, tuyết trắng bay lả tả, cung nga nội thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277552/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.