17
Có lẽ do áp lực từ phía trên, Binh bộ lần này chuẩn bị lương thảo cực kỳ nhanh ch.óng.
Chưa đầy ba ngày, chúng ta đã chỉnh đốn xong xuôi để xuất chinh.
Nghĩ lại lúc trước ta viết sớ khóc nghèo khổ sở để xin bạc xin lương, không khỏi cảm thấy có chút chua xót.
Trận chiến này quan trọng nhất là tiên cơ, ta và Sở Vương không dám trì hoãn, dẫn quân hành quân hỏa tốc, đến Bắc Dương sớm hơn dự kiến tận bốn ngày.
Cách biệt hai năm, ta rốt cuộc đã trở lại nơi mình từng đêm ngày mong nhớ.
Thảo nguyên Bắc Dương vào hạ xanh mướt, mây trắng lượn lờ trên những đỉnh núi xa, đại bàng sải cánh, ngọn gió thổi vào mặt mang theo hương vị tự do.
Cách đó không xa, cờ quân Bắc Dương tung bay phấp phới.
Các chủ tướng Bắc Dương ai nấy giáp trụ chỉnh tề, dẫn theo vạn quân xếp trận đón tiếp.
Giáp sắt phản chiếu ánh mặt trời, tạo thành một mảng đen kịt nhưng lấp lánh ánh kim.
Cố thúc dẫn đầu lật người xuống ngựa, quỳ một gối chắp tay hành lễ, hô lớn: "Cung nghênh Điện hạ! Cung nghênh Hầu gia!"
Trong phút chốc, tiếng va chạm của giáp sắt vang lên đồng loạt, toàn quân đồng thanh hô vang:
"Cung nghênh Điện hạ ——" "Cung nghênh Hầu gia ——"
Thanh âm chấn động cửu tiêu vang vọng khắp thảo nguyên, khiến Sở Vương đứng bên cạnh phải run rẩy cả gan bàn chân.
"Hầu gia?"
Ta khẽ nhếch môi, nhấm nháp dư vị của hai chữ này.
Sao ta nhớ lúc trước bọn họ đều thêm một chữ "Tiểu" ở phía trước cơ mà.
Quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277550/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.