8、
Thắp hương xong, sau khi cáo biệt Liễu phu nhân, chúng ta cũng chuẩn bị rời đi.
Trên xe ngựa, Vương phi bỗng nắm lấy tay ta.
Người nói chuyện lúc nào cũng nhẹ nhàng thong thả: "A Ninh có thông thạo ngôi chùa này không?"
Ta cung kính đáp: "Thuở nhỏ có đến một lần."
Vương phi nắm tay ta, cười dịu dàng, từ tốn kể lại: "Lúc T.ử Hi còn trong bụng, phụ thân nó đã tuẫn quốc.
Khi ấy ta chưa nhận được tin báo, đến chùa này cầu phúc cho ông ấy, kết quả trên đường gặp thích khách.
Vì sơ suất, hộ vệ đi theo chỉ có bốn người.
Lúc đó ta nghĩ, mình chắc không sống nổi nữa rồi."
Nói đến đây, Vương phi cười rạng rỡ: "Nhưng đúng lúc ấy, thiên hạ giáng xuống một tiểu thần đồng."
Ta không ngắt lời, nghiêng tai chăm chú nghe chuyện cũ bí mật này.
"Đứa trẻ đó trông chừng năm sáu tuổi, vậy mà mang sẵn thần lực, phi thân tung cước đá văng tên thích khách đang lao tới.
Sau đó, nhân lúc hộ vệ của ta chặn địch, nó đoạt lấy dây cương từ tay phu xe, đưa ta phi nước đại về phía chùa."
"Xe ngựa xóc nảy, tỳ nữ ôm c.h.ặ.t lấy ta vì sợ động t.h.a.i khí, cứ gào lên bảo đứa trẻ đó đi chậm lại.
Ai ngờ nó vung roi một cái, gắt gỏng đáp: 'Diêm Vương đang đuổi theo sau kìa, ai dám chậm? Đoạn đường này toàn xe của quan quyến, chờ gặp được đoàn xe của họ, bọn chúng sẽ không dám manh động nữa.'
Ta lúc ấy không hiểu sao lại bật cười thành tiếng.
Rõ ràng là một đứa trẻ, nhưng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277541/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.