5
Bức họa này tuy được bảo quản kỹ nhưng vẫn lộ rõ dấu vết năm tháng.
Trước vẻ khó hiểu của ta, Tiêu T.ử Hi đứng bên cạnh trầm giọng:
"Ta thuở nhỏ đa bệnh, thúc phụ Thánh thượng ban cho phong hiệu An, lại đích thân đề chữ lên bức họa này.
Thẩm Ninh, nay ta tặng lại cho nàng, nguyện nàng bình an vô sự."
Hắn nói chân thành, thản nhiên, nhưng lòng ta lại gợn sóng lăn tăn.
Ta mỉm cười, cảm động mà vẫn không nhịn được trêu chọc:
"Tiểu Quận vương làm vậy khiến ta cảm động quá đỗi, không lẽ thực sự sợ làm quan phu sao?"
Hắn lại rất biết tiếp chiêu:
"Thiên hạ đều biết ta từng vào cung kháng chỉ vì hôn sự này, nếu nàng hương tiêu ngọc vẫn ở đây, thế gian chắc chắn sẽ gán cho ta cái danh tàn hại trung lương."
"T.ử Hi," nghe vậy, ta thu lại vẻ cợt nhả, nhìn hắn trịnh trọng: "Đa tạ ngài.
Ý tốt này, ta rất vui."
Hắn đón lấy ánh mắt ta, thẳng thắn hỏi:
"Đã vui, sao lông mày nàng vẫn vương sầu?"
Ta cười không đáp, rủ mắt nhìn ngắm mặc bảo của Thánh thượng.
Nỗi sầu muộn này, có lẽ vì ta nhận ra mình không thể dứt khoát rời đi như dự tính ban đầu.
"Thẩm Ninh."
"Ừm?"
"Vì sao lại là ta?"
"Cái gì?"
Ta còn đang chìm trong niềm vui, nhất thời chưa kịp hiểu ý.
"Những lần ban hôn trước nàng đều từ chối, vì sao lần này chọn ta?"
Hắn hỏi kỹ.
Ta hiểu ra, cẩn thận thu lại bức họa, nghiêm túc trả lời:
"Vì ngài tốt, là một quân t.ử."
Lý do này rõ ràng không đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277538/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.