Một đêm nọ trong khi đang tọa thiền ngoài sân tịnh thất trên núi Linh Thứu.
Bụt mở mắt và thấy có người đứng lấp ló sau cây đại thọ, Bụt lên tiếng mời người ấy đến. Dưới ánh trăng vằng vặc, người ấy đặt gươm xuống sân đất và quỳ xuống lạy Bụt như tế sao. Bụt hỏi:
- Ông là ai, đến đây để làm gì?
- Con xin lạy sa môn Gotama! Con xin lạy sa môn Gotama! Con vâng lệnh tới đây giết ngài nhưng thấy ngài, con không dám. Con đã cầm gươm định bước tới có hơn mười lần rồi mà không lần nào con dám bước tới. Con quyết định thôi không giết ngài nữa, nhưng con lại sợ nếu con không giết ngài thì khi về, con cũng bị chủ tướng con giết chết. Con chưa biết phải làm sao thì sa môn gọi con. Con xin lạy sa môn Gotama! Con xin lạy sa môn Gotama!
Bụt hỏi:
- Ai đã sai anh đến giết Như lai?
- Chủ tướng của con, nhưng con không dám nói tên chủ tướng của con đâu.
- Anh không nói cũng được, nhưng chủ tướng của anh nói với anh như thế nào?
- Bạch sa môn, chủ tướng của con chỉ cho con con đường phải đi để lên núi và chỉ cho con một con đường khác để trở về sau khi làm xong nhiệm vụ.
- Anh có vợ con gì không?
- Bạch sa môn, con chưa có vợ con gì cả. Con chỉ có một bà mẹ già.
- Anh nghe đây. Nghe cho thật kỹ và làm theo cho thật đúng. Anh hãy về nhà ngay đi, và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xua-may-trang/3159649/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.