Có lẽ là vào khoảng tháng năm 2008. Năm tổ chức thế vận hội, cả nước vui mừng, những người như họ lại ngày đêm không nghỉ. Những người chống khủng bố quanh năm đều hiểu, thời khắc này quan trọng đến mức nào, người dân ở trong và ngoài nước đều chăm chủ quan sát đất nước ta.
Năm ấy, Lộ Viêm Thần và cả tiểu đội tháo gỡ bom mìn đã có hơn nửa năm rèn uyên, tất cả các hội nghị lớn nhỏ nổi danh, mọi hoạt động, họ đều được sắp xếp đủ, làm nhiệm vụ chi viện an ninh.
Mấy ngày đó, một hội nghị vô cùng quan rọng được tổ chức ở Vân Nam, anh và một số cá nhân nòng cốt của đội tháo gỡ nom mìn đã đến đây từ sớm, nghỉ ngơi hai ngày rồi báo cáo xin ra ngoài, đi tới Ma Lật Pha thuộc huyện Văn Sơn.
Trong lúc huấn luyện, địa điểm tháo gỡ bom mìn này vẫn được hay nhắc tới, họ đi tới vùng phụ cận bãi mìn nhân lúc nửa đêm.
“Đội trưởng Lộ à, anh định kéo đội mình tới nơi huấn luyện đó à?” Đội trưởng được sắp xếp ngồi gần bên ngoài bãi mìn, pha trò với Lộ Viêm Thần, “Nếu không viết báo cáo lại thì tới một lần đi.”
“Không tới lượt cậu đâu,” Lộ Viêm Thần ngồi xuống bên sườn núi, “Đưa mọi người đến ngắm cảnh thôi mà.”
Khu vực này có chôn đến trăm vạn ngòi mìn, bây giờ chỉ mới hủy được một nửa.
Thời gian hủy của đống bom mìn này cũng phải mất 120 năm, chờ nó tự hủy thì không được, cho nên hầu như đều phải cho người lần lượt sang dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15724/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.