Lộ Viêm Thần đưa Quy Hiểu về nhà Mạnh Tiểu Sam.
Vừa mới hồi hôn, nếu giữ cô lại ở trong xưởng, không chỉ tin đồn truyền đi sẽ gây thêm phiền toái, mà cũng dễ khiến cho người nhà có những suy nghĩ không đúng về cô.
Huống chi, hai người vừa hòa hợp với nhau, lại ở chung một gian phòng ngủ, dù không làm gì cũng thấy không thỏa mãn.
Cửa sắt bị kéo ra, Mạnh Tiểu Sam vấn hết mái tóc dài bối thành búi sau gáy, chị ngáp nói: “Chị còn lo em ở lại xưởng sửa xe đấy, nhiều người nhiều ý, không ngờ Lộ Thần lại rất hiểu chuyện này, biết đưa em tới đây rồi”.
Quy Hiểu lấy vai đụng chị, đi một bước thì quay đầu nhìn lại Lộ Viêm Thần trong xe.
Tâm trạng lúc này chẳng khác gì hồi hai người mới yêu nhau, không tách rời ra được, nhìn nhiều hơn một chút cũng như được thêm lời.
Cánh cửa sắt đóng lại.
Lộ Viêm Thần ngồi trong xe, mở trần xe ra, ghế ngồi được hạ về phía sau, anh nhìn lên trắng sáng vằng vặc trên bầu trời, lẳng lặng hút thuốc.
…
Khoảng nửa tiếng sau, đúng như anh đoán, Quy Hiểu gọi điện thoại sang.
Lộ Viêm Thần dập thuốc.
Tiếng hít thở phảng phất, là cô: “Em hối hận rồi, đáng lẽ phải ở cùng anh lâu thêm một chút”.
Anh mở cửa bước xuống xe: “Muốn gặp anh à?”
“Ừ”.
“Anh còn chưa đi đâu”.
“Sao?” Bên kia có tiếng vén chăn, tiếng dép lê vang lên rất nhẹ, “Họ ngủ rồi, giờ em ra ngoài thì không tiện, trong sân còn có mấy con chó nữa”.
Nhà Tần Phong anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15715/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.