Trước khi Lộ Viêm Thần quay lại, cô ngồi trong phòng trực tán chuyện với bác bảo vệ.
Bác ấy sợ lạnh, sợ hệ thống sưởi không đủ ấm nên còn tự mình dùng một cái lò than kiểu cũ.
Lúc Quy Hiểu học cấp hai, mỗi lớp đều có một cái lò than đặt ở bên bục giảng, khi đó cô ngồi hàng đầu tiên, được hưởng lợi nhất, nhưng mà cũng phải cống hiến sức mình, chẳng hạn như khi không có việc gì sẽ phải thêm than vào lò, dùng cặp gắp than đã cháy hết ra. Mười mấy năm qua, vậy mà hôm nay cô vẫn làm thuần thục, vừa loay hoay bếp lò, vừa nghe bác nói về mấy hộ giàu sang ở trấn trên.
Vừa nói đã nói đến chuyện Mạnh gia.
Sau khi cưới Mạnh Tiểu Sam, mấy năm trước họ quyên tiền sửa WC cho trường trung học, đổi từ bơm nước sang bình nước trực tiếp, còn làm lại sân vận động… Chuyện nào cũng là chuyện công ích cả. Ông lão nói hết mấy việc thiện xong lại chuyển sang chuyện hôn sự giữa Mạnh Tiểu Sam và Tần Phong, chấn động cả khu trấn, sau đó lại thở dài một câu: “Mấy đời Tần gia tu được phúc, cho nên mới tìm được người con dâu như Mạnh Tiểu Sam, Hải gia không có phúc rồi”.
Cảm khái như thể ông đã tận mắt nhìn thấy hận yêu tình cừu của tiểu bối ba nhà.
Quy Hiểu cười cười, đưa ngón tay lạnh đến cứng đờ lên trên ngọn lửa, tiếp tục hơ hơ.
Không phải Hải gia không có phúc, mà đã bị Hải Đông phá vỡ hết rồi.
Mất đi một mối nhân duyên thật đẹp.
Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15713/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.