“Anh không có ấn tượng chút nào sao?”
Hai giờ sau, Quy Hiểu ngồi bên ghế phụ, kìm lòng không đậu lại hỏi anh.
“Có ấn tượng về khoảng thời gian và nhiệm vụ đó, còn với người thì không”. Cánh tay trái Lộ Viêm Thần để lên cửa kính chiếc xe, chống đầu, tay phải thì đặt lên tay lái, “Khi ấy có đến hai ngàn hành khách, sao mà nhớ mặt người được”.
Hơn nữa số phần tử bạo động kia cực kì hung hãn, trung đội của anh bị điều qua tạm thời, thời gian thi hành nhiệm vụ vốn ít ỏi, lại phải hạn chế tình huống diễn biến xấu hơn, vừa phải kiếm soát số phần tử ở bên ngoài vòng phát luật tìm cơ hội gây chuyện. Bên tai là tiếng la hét gầm thét inh ỏi, tiếng sợ hãi và mắng nhiếc, trước mắt là những gương mặt giật mình hoảng sợ, mỗi người đều liều sức chen ra ngoài tới nơi an toàn, ai cũng sợ bị đẩy ngã dưới đám người kia, cho nên tình hình càng trở nên hỗn loạn.
Lúc đó anh không rảnh để để ý gương mặt của từng người có gì khác nhau, tóc dài hay tóc ngắn…
Quy Hiểu suy nghĩ một lúc thấy cũng vô cùng hợp lý.
Cô quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn là đoàn xe dài không thấy điểm dừng. Hai chiếc xe của họ và người em lần lượt đi ra khỏi khu nhà, định tới phố ẩm thực đường Kim Bảo gần nhà Quy Hiểu, giữa đường lại bị một chốt giới nghiêm ngăn lại.
Nơi đó em họ cô vẫn thường hay đến, họ và hàng trăm chiếc xe cùng đứng chờ thành một con đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15711/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.