“Tưởng thật à?” Lộ Thần cúi đầu cười, giọng điệu của anh không quá nghiêm túc như để che đậy sự hoang đường trong lời nói kia.
Lần trước chú Hai vẫn hay xài mấy lời thô tục như thế, có lẽ là nóng nảy nên không suy nghĩ gì nhiều, cũng có thể nghĩ rằng mấy lời kia là thật.
“Không có đâu”. Quy Hiểu nới lỏng nắm tay, giả vờ như không có chuyện gì.
Anh lại cười: “Đừng để trong lòng, cha tôi uống rượu là lại bậy bạ như thế, lần trước Hải Đông cũng bị đánh, cậu ta sợ tới mức không dám vào đây nữa”.
Hai đứa trẻ còn chưa trưởng thành đang cố hết sức giả vờ tự nhiên.
Anh lục túi quần đồng phục, trống không, tay chần chừ, rồi sờ lên then cửa, chắc chắn rằng sẽ không bị đá văng ra nữa mới quay lại đi lấy bật lửa trên bàn, sách giáo khoa, bài thi bị lật tìm bừa bãi, anh muốn tìm cái gì đó mà không tìm thấy. Vì thế tiện tại cầm lấy bài thi tiếng Anh, vo lại rồi ném vào góc tường.
Khoảng chừng hơn mười phút sau, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì.
“Tôi đi xem thử, khóa cửa lại”.
Anh rời khỏi hơn mười phút vẫn không quay lại, Quy Hiểu không nỡ, bèn yên lặng mở cửa ra. Trong nhà xưởng đúng là không còn ai, chỉ còn một đống đồ bị vỡ nát nằm rải rác, hoặc là xe cộ đã sửa rồi. Cô băng qua một vũng nước đọng trên nền đất thì thấy Lộ Viêm Thần ngồi bên chiếc cửa sát lớn màu xanh lá bên kia.
Ống tay áo đồng phục của anh được xắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15703/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.